Tìm kiếm đề cương môn thực vật dược , de cuong mon thuc vat duoc tại 123doc - Thư viện trực tuyến hàng đầu Việt Nam Danh mục: Nông - Lâm - Ngư nhựa mủ màu trắng hoa đều, lg tính Bộ Hoa tím: • • • • • • • Họ Hoa tím: Hoa tím thơm, b qu ân,… chi, 35 loài thân cỏ
Dược lý học thú y là một trong những môn học trong chương trình đào tạo bác sỹ chuyên ngành Thú y thuộc Học viện Nông nghiệp Việt Nam. Sau một thời gian giảng dạy, nội dung của môn học đã được bổ sung và hoàn chỉnh, cập nhật nhiều kiến thức mới nhằm cung cấp cho sinh viên những kiến thức về thuốc thú y.
ngư dược nông môn-xk-điền văn-full 7. ngư dược nông môn-xk-điền văn-full end. Content Guidelines. Report this story. You may also like. Ace. 100 parts Complete . 100 parts. Complete [COMPLETE][EDITING] Ace Hernandez, the Mafia King, known as the Devil. Sofia Diaz, known as an ang Alpha Kane.
Đề cương chi tiết học phần: Sản xuất nấm ăn và nấm dược liệu Mã số: NNC601. Đồng thuận - Tận tâm - Chuẩn mực - Sáng tạo. TẦM NHÌN - SỨ MỆNH. - Thông tin tuyển sinh đại học chính qui năm 2022: Danh mục ngành và chỉ tiêu tuyển sinh năm 2022 Khoa Nông nghiệp.
Tải Ebook Ngư Dược Nông Môn - Phong Cửu Lam Tới chương 98 Epub, Prc/Mobi, Pdf. Giới thiệu Ebook: Tác giả: Phong Cửu Lam Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Cổ Đại Nguồn: Edit: Hắc Phượng Hoàng Trạng thái: Tới chương 98 Chương cuối: Loài Hoa Giới thiệu truyện:
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Một tác phẩm mới của tác giả Phong Cửu Lam mang tên Ngư Dược Nông Môn vừa được ra mắt trên trang đọc truyện online nhanh nhất hiện thân vào nông gia Đỗ Tiểu Ngư khi xuyên không mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ ngôn tình cổ đại thật không dễ như vậy……Thiếu đất thì mua đất, muốn ăn thịt phải tự đi làm, xem bệnh phải tựđi học y, ngoại trừ trồng lúa thì phải tìm cây khác thích hợp kinh tế,tóm lại, chỉ dựa vào ông trời mà ăn cơm thì tuyệt đối không tin cậy!Cho nên nàng sống đến già phải học đến già, sách nông tuyệt không rời tay, cao thủ làm ruộng tuyệt không buông tha, Đỗ Tiểu Ngư tin rằng chỉ cần cố gắng, ngày sẽ càng tốt hơn, mọi thứ đều do thái độ quyết định!Nguồn Edit Hắc Phượng Hoàng Tags Mới cập nhật Fan tương tác Có thể bạn sẽ thích Truy Đuổi 6211 lượt đọc Hôn Nhân Bất Ngờ Đoạt Được Cô Vợ Nghịch Ngợm 21496 lượt đọc Mau Xuyên Chi Ngọc Thể Hoành Trần 691 lượt đọc Sao Song Ngư 1885 lượt đọc Minh Uyên 3398 lượt đọc Thâu Long Hoán Phụng 734 lượt đọc Số truyện 1 Số từ 166485 từ Tham gia 2271 Truyện đề cửĐô thị 「Kỳ Huyễn」Thiên Tài Triệu Hồi Sư 「Tiên Hiệp」Tiên Tuyệt 「Tiên Hiệp」Vạn Đạo Long Hoàng 「Trò Chơi」Chuông Gió 「Võ hiệp」Ta Muốn Làm Thiên Đao 「Đô Thị」Giậu Mồng Tơi Năm Ấy 「Huyền Huyễn」Phi Thăng Chi Hậu 「Tiên Hiệp」Cầm Đế 「Tiên Hiệp」Ma Long 「Tiên Hiệp」Phong Nghịch Thiên Hạ
Tác giả Phong Cửu LamThể loại Xuyên Không, Ngôn TìnhGiới thiệuDấn thân vào nông gia Đỗ Ngư khi xuyên không mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ ngôn tình cổ đại thật không dễ như vậy…Thiếu đất thì mua đất, muốn ăn thịt phải tự đi làm, xem bệnh phải tự đi học y, ngoại trừ trồng lúa thì phải tìm cây khác thích hợp kinh tế, tóm lại, chỉ dựa vào ông trời mà ăn cơm thì tuyệt đối không tin cậy!Cho nên nàng sống đến già phải học đến già, sách nông tuyệt không rời tay, cao thủ làm ruộng tuyệt không buông tha, Đỗ Tiểu Ngư tin rằng chỉ cần cố gắng, ngày sẽ càng tốt hơn, mọi thứ đều do thái độ quyết định!
Edit Hắc Phượng HoàngMay mà người nhà luôn là người nhà, cho dù có mâu thuẫn gì thì cũng đi qua, Triệu thị và Đỗ Hoàng Hoa lại hòa Tiểu Ngư hôm nay ngồi ở nhà vệ sinh đã lâu mà không đi ra, nguyên nhân là không có giấy xí, gọi một cái là cực kì buồn bực, cuối cùng là thông qua chỗ thông thiên lấy mấy cái lá rụng ra dùng, lúc đi ra mặt tái mét đi, đánh chết nàng cũng không dùng cái phiến trúc kia đâu, quái dị vô cùng à! Cho nên chuyện thứ nhất chính là hô to, “Mẹ, không có giấy xí!”May mắn là hôm nay Đỗ Hoàng Hoa vừa vặn muốn đi trấn Phi Tiên Bách Tú Phường giao gối đầu hoa, vào thời điểm này thường sẽ thuận tiện mua bán chút này hội như vậy Đỗ Tiểu Ngư khẳng định không buông tha, quấn quýt chặt lấy muốn đi theo, Đỗ Hoàng Hoa vốn là đau nàng, cuối cùng Triệu thị cũng bị thuyết phục, cho nàng đi theo cùng, chỉ dặn dò nhìn đường đi không được lạc Phi Tiên cách thôn Bắc Đổng rất xa, bình thường phương tiện giao thông ở nông thôn chính là xe trâu, Đỗ Hoàng Hoa cõng cái sọt lớn, bên trong là những đồ thượng vàng hạ cám, Đỗ Tiểu Ngư đương nhiên là không mang cái gì, chỉ phụ trách nắm chặt tay Đại tỷ, hai người đi cửa thôn vừa vặn gặp xe trâu lên này trên xe đã có mấy người ngồi, không may oan gia ngõ hẹp, Khâu thị cư nhiên đã ở trên xe.“Nghe rõ cho ta, không được cho bọn họ đi lên! Xui!”Khâu thị diễu võ dương oai, quát lớn người đánh xe, bà ta quả thật đổ lỗi chuyện con trâu lên người Đỗ Hoàng Hoa, nhưng Đỗ Hiển thân thể tốt lắm mỗi ngày đều ở ngoài ruộng, bà là cái nữ tắc nhân gia không thể đi đánh một đại nam nhân được? Cho nên vẫn không có biện pháp, nhưng không nhắc tới không có nghĩa là buông tha cho báo Đại đánh xe là người thành thật có chút khó Hoàng Hoa lại cứ nhẫn nhịn, lập tức kéo Đỗ Tiểu Ngư trở về, mỗi ngày xe trâu của thôn đi lên trấn trên chỉ có một chiếc, bỏ lỡ cái này chỉ có thể đợi tới ngày mai, Đỗ Tiểu Ngư không muốn không có giấy xí, hơn nữa Khâu thị này kiêu ngạo làm nàng không quen một chút nào, lập tức cười hì hì, quạt cái mũi nói, “Thối quá thối quá, có người ngã xuống ăn phân trâu gột rửa thế nào cũng không sạch sẽ!”Chuyện Khâu thị và Hồng nương tử đánh nhau ăn phân trâu toàn thôn đều biết, lập tức có người không nín được cười rộ lên, Khâu thị tức giận sôi lên, chỉ vào Đỗ Tiểu Ngư mắng, “Giỏi một cái tiểu tiện nhân, lần trước không bắt được ngươi, ngươi còn lắm sức nhỉ?” Đỗ Tiểu Ngư không sợ bà ta, ở dưới mặt đất lắc lắc thân thể, ngoắc nói, “Vậy bà đến bắt đi, đến đây nha!”Đỗ Hoàng Hoa sắc mặt hơi hơi trắng bệch, cầm tay Đỗ Tiểu Ngư, “Lần trước ta nói với muội như thế nào? Sao vẫn còn chọc bà ta?”“Không có việc gì, tỷ, lát nữa tỷ chạy theo muội nhé, muội cho bà già ngu này không lên xe được!”Nàng ngữ điệu mang theo trào phúng, cười trong suốt yếu ớt, trong ánh mắt cất giấu giảo Hoàng Hoa sửng sốt, có cảm giác nói không nên lời, nhưng không cho nàng nghĩ lại, vì Khâu thị thật sự nhảy xuống xe đuổi theo các nàng!Đỗ Tiểu Ngư tiếp tục cười mắng, vừa chú ý đường dưới chân, đường đất này lồi lồi lõm lõm, bộ dạng Khâu thị cường tráng không linh hoạt, chỉ cần ngã một phát là bảo đảm bà ta một hồi lâu không đứng dậy được, cũng dẫn bà ta chạy xoay quanh, Khâu thị càng không ngừng mắng chửi người, chỉ hận mình không mọc ra thành bốn đến chốc lát, chợt nghe bùm một tiếng, Khâu thị một chân giẫm vào hố, bởi vì tốc độ đuổi theo quá mạnh không kịp thu người lại, cả người quăng ngã theo thế chó đớp Tiểu Ngư cười ha ha, cùng Đỗ Hoàng Hoa lên xe ngựa, nhưng Trương Đại không dám đi, ai bảo đại biểu cữu Khâu thị là trưởng thôn chứ, hắn không muốn đắc tội, nhưng có chút sự tình không phải do chính mình, tỷ như người có đôi khi là không khống chế được trâu, Đỗ Tiểu Ngư lại vụng trộm đi đâm mông trâu, xe trâu lập tức chạy thị há to miệng, mặt biến thành gan heo hét lớn, “Họ Trương, ngươi cư nhiên dám đi! Ta không để yên cho ngươi! Còn có, hai con tiểu tiện nhân kia, các ngươi chờ đấy!”Trương Đại vội đến vã mồ hôi, “Không phải ta đuổi, không phải ta!”Đỗ Tiểu Ngư ở trên xe nhăn mặt, Khâu thị tức giận đến thiếu chút nữa hộc tâm tình vui sướng cực kỳ, cao hứng tựa vào xe trâu, mà Đỗ Hoàng Hoa bên cạnh không như vậy, muội muội này tính tình hoàn toàn vòng vo, thật sự không có biện pháp dạy người, chỉ yên lặng thở dài.“Xin hỏi, vị Đại tỷ này, ngươi có phải là tỷ tỷ Đỗ đại ca, Đỗ Văn Uyên?”Trên xe bỗng nhiên vang lên thanh âm một người cúi Tiểu Ngư quay đầu nhìn lại là một nam hài mặt trắng trẻo, nhìn qua cùng lắm chỉ hơn nàng mấy tuổi, mặc bộ bố y màu xanh, loại quần áo này tuy rằng chất liệu không thế nào, nhưng so với nàng và Đỗ Hoàng Hoa thì ăn mặc tốt hơn, chẳng lẽ không phải con nhà nông?Đỗ Hoàng Hoa kỳ quái nói, “Đúng vậy, ta là tỷ tỷ hắn, ngươi là?”Nam hài kia cong mắt lên cười, “Ta cũng học bài ở chỗ Lưu phu tử, ta gọi là Chương Trác Dư, trước kia từng đi qua nhà các ngươi một hồi,” Nói xong nhìn về phía Đỗ Tiểu Ngư, “Vậy ngươi là muội muội hắn?”“Đúng rồi.”Đỗ Tiểu Ngư rất ngạc nhiên gật đầu, “Lúc này không phải các ngươi hẳn là ở chỗ Lưu phu tử học bài sao? Ngươi làm sao có thể ở chỗ này? Cũng là đi trấn Phi Tiên?”“Đã xin phép phu tử rồi, ta muốn đi nhà Đại cữu trấn Phi Tiên, hôm nay là năm mươi ngày sinh ông ấy, mẫu thân ta thân thể không tốt bảo ta đi thay bà.”Hắn chỉ cái sọt trúc sau lưng, bên trong là hai con gà, “Đây là tính đưa đi qua, vậy các ngươi đi bên kia mua này nọ sao?”“Đúng vậy, muốn mua chút giấy xí.”Đỗ Tiểu Ngư còn thật sự Hoàng Hoa liếc nhìn nàng một cái, đứa nhỏ Trác Dư vừa cười, vừa rồi nhìn một màn trêu chọc Khâu thị kia, cảm thấy Đỗ Tiểu Ngư rất thú vị, thân thể gầy yếu như vậy cũng dám chọc khó chơi Khâu thị, lại còn làm ngã được bà ta thật sự ra ngoài dự kiến của theo đường đi, hắn và Đỗ Tiểu Ngư nói không ít, Đỗ Tiểu Ngư mới biết được hắn chỉ lớn hơn mình ba tuổi, cũng chính là mới mười tuổi, đứa nhỏ mười tuổi nói chuyện có trật tự như vậy là hiếm thấy, không giống nàng là trọng sinh tới được, có thể thấy được người nơi này phổ biến đều trưởng thành sớm, tâm lý lứa tuổi phỏng chừng lớn hơn năm tuổi so với thời đại đó.“Đến rồi!”Trương Đại thúc giữ chặt con trâu, đứng ở ngõ vào trấn Phi Tiểu Ngư nhảy xuống xe trâu, gấp không thể chờ đi đến bên trong, nàng thật sự rất muốn nhìn xem thành trấn ở cổ đại, có phải thật sự cổ kính như vậy hay không?Xa xa nghe thấy tiếng người ồn ào náo động, Đỗ Hoàng Hoa đuổi theo, trách cứ nói, “Chạy nhanh như vậy làm cái gì? Muội đã quên mẹ nói sao, nơi này nhiều người không thể so với trong thôn, cẩn thận lạc nhau! Đừng bị bắt mang bán!”Đỗ Tiểu Ngư nghĩ rằng, nàng không phải trẻ con, đâu có dễ bắt như vậy, nhưng vẫn khiêm tốn thừa nhận sai lầm.“Nhà Đại cữu của ta ở phố phía tây, ta phải đi rồi.”Chương Trác Dư lại đây chào Hoàng Hoa gật gật Trác Dư nhìn Đỗ Tiểu Ngư một cái rồi bước Phi Tiên tương đối lớn, ngã tư đường không tệ, đều lót những bản tảng đá, thoạt nhìn có vẻ khí thế, Đỗ Tiểu Ngư nghĩ rằng, nơi này có lẽ được coi như giàu có, không giống đường trong thôn ngay cả trồng cây thôi cũng không dám, cho dù là trấn trên cũng nghèo, căn bản không phát triển, mà nơi này hiển nhiên không hàng nhà nhà nối tiếp nhau, người rất nhiều, mặc cũng tốt.“Tỷ, đi chỗ nào mua giấy xí vậy?”Đỗ Tiểu Ngư Hoàng Hoa thật sự không nhịn được xì cười nói, “Cả ngày giấy xí giấy xí, muội cứ gấp gáp như vậy sao?”Đương nhiên nóng nảy, không thể dùng phiến trúc lá cây được! Đỗ Tiểu Ngư nhức đầu, “Vậy đi chỗ bán đồ thêu của tỷ trước.”Đỗ Hoàng Hoa mang theo nàng Tú Phường ở phía đông đường cái trấn Phi Tiên, là tú phường lớn nhất trấn trên, mà Đỗ Hoàng Hoa cũng là dựa vào tay nghề kỹ càng mới nhận được việc làm, mắt thấy các nàng tiến vào, có tiểu nhị chào đón “Ngươi cuối cùng đến đây, đang chờ đấy,” Lại nhìn Đỗ Tiểu Ngư, “A, đây là muội tử ngươi?”Dường như rất quen thuộc Đỗ Hoàng Hoa.“Là muội muội ta, tên Đỗ Tiểu Ngư.”Đỗ Hoàng Hoa đi theo hắn vào buồng trong, buông cái sọt trúc lấy ra từ bên trong một cái gối đầu phòng chính giữa một vị phụ nhân trung niên đang ngồi, là quản sự Bách Tú Phường Bạch thị, mặt tròn tròn, ánh mắt cũng rất tròn, nhìn mười phần không khí vui mừng, nhìn thấy Đỗ Hoàng Hoa cười đến ánh mắt híp lại, “Ôi, ngươi thêu gì đó ta rất yên tâm, mọi cái đều xinh đẹp.” Nói cách khác, Đỗ Tiểu Ngư bĩu môi ngẩng đầu cười nói,“Tỷ của ta thêu tốt như vậy, ngươi nhiều ra vài cái tiền, cho ta mua chút này nọ ăn cũng được.”Bạch thị sửng sốt mới nhìn thấy Đỗ Tiểu Ngư, lại cười khanh khách, “Tiểu cô nương thực biết ăn nói, được được, hôm nay cho ngươi thêm vài cái thì thế nào.”Nàng nói xong hơi vỗ váy, “Trương Nhị, tính tính, tổng cộng bao nhiêu kiện, trong chốc lát thêm hai cái đồng tiền cho tiểu muội muội mua chút ăn.”Một bộ rất hào phóngHai cái tiền đồng! Đỗ Tiểu Ngư âm thầm trợn trắng mắt, ý tứ nói thật tốt, nghe nói Đỗ Hoàng Hoa ở nơi này thêu bốn năm năm, bóc lột sức lao động của nàng như vậy cư nhiên cũng chỉ bỏ được thêm hai cái tiền đồng, thương nhân lãi nặng quả nhiên chưa nói sai.“Tổng cộng mười hai phúc, hai tiền bạc.”Tiểu nhị Trương Nhị nói, hai tiền bạc tương đương với hai trăm văn thị gật đầu, từ trong tay áo lấy ra hai chuỗi đồng tiền, cộng thêm hai văn tiền đồng đưa qua, “Nhìn kĩ đi, không thiệt ngươi.”Đỗ Hoàng Hoa tiếp nhận, “Cám ơn Bạch Đại tỷ.”“Lúc này muốn lấy nhiều thêm một chút hay không? Công phu của ngươi càng ngày càng tốt.”Bạch thị cầm gối đầu hoa tinh tế kia xem, “Hay là thêu hai mươi phúc đi?”“Này……”Mười hai phúc đã mất không ít thời gian, dùng hơn nửa tháng, hai mươi phúc không sai biệt lắm tương đương với gấp hai, Đỗ Hoàng Hoa có chút do đợi nàng đáp ứng, Đỗ Tiểu Ngư kêu lên, “Không được, ánh mắt của tỷ ta sắp hỏng rồi, không thêu được nhiều như vậy.”Bạch thị nheo lại ánh mắt nhìn chằm chằm Đỗ Tiểu Ngư, đột nhiên cười, “Nhìn tiểu nha đầu đây đáng yêu, ta cho ngươi năm tiền bạc thế nào? Phía trước mười hai phúc hai tiền, hiện tại hai mươi phúc được tận năm tiền, cho ngươi kiếm không ít đâu.”Phi, cũng chỉ thêm mấy chục cái tiền đồng, Đỗ Tiểu Ngư mắt thấy Đỗ Hoàng Hoa có xu thế đáp ứng, vội vàng kéo tay nàng, nhỏ giọng nói, “Tỷ, muội không được học bài tỷ thêu nhiều như vậy làm gì? Thật sự muốn làm mù ánh mắt à? Không được đâu!”Nghe nàng nhắc tới chuyện này, Đỗ Hoàng Hoa sửng sốt, trong lòng có chút khó chịu, Bạch thị thấy nàng không nói còn tưởng rằng ngại ít, nghĩ rằng cô nương này thành thật như thế nào đột nhiên thay đổi, nhưng bản thân lại muốn gối đầu hoa, người khác thật đúng là không thêu tốt bằng nàng đâu, lập tức còn nói thêm, “Ngươi cần phải suy nghĩ cho kĩ, các tú phường khác không có giá này.”Nói đến tú phường khác, Đỗ Tiểu Ngư hừ một tiếng nói, “Vậy chúng ta phải đi hỏi một chút, dù sao hai mươi kiện cũng không thêu nổi, cùng lắm thì trước nghỉ ngơi một tháng.”Hai trăm văn tiền đổi thành nhân dân tệ cũng chỉ là một trăm đồng tiền, Đỗ Hoàng Hoa mỗi ngày làm ruộng nấu cơm chiếu cố trong nhà, tất cả thời gian dư thừa đều cầm thêu hoa, thế nhưng cũng chỉ đổi lấy ít thu vào như vậy, thật sự rất hố người
Edit Hắc Phượng HoàngTrời càng ngày càng lạnh, gió bắc thổi vù vù, vừa ra bên ngoài một lát mặt đã như bị đông thành hôm nay Đỗ gia đều ở nhà sửa sang đồ đạc, Đỗ Tiểu Ngư mới phát hiện thì ra ở góc khuất gian nhà chính rõ ràng còn có một hầm ngầm, đại khái sâu nửa trượng, Đỗ Hiển nhét các loại đồ vật ở bên trong, có khoai tây, cải củ, còn có rau cải trắng, toàn là những rau dưa ngày thường hay ăn. Về phần gạo và mì cũng có mấy cái vại chứa đầy ắp. Điều này làm cho Đỗ Tiểu Ngư sinh ra một loại ảo giác, dường như nhà bọn họ muốn ngủ đông, cất chứa đồ đạc đủ cho nhà bọn họ dùng suốt cả mùa thực nàng là người miền Nam nên không biết, chứ ở phương Bắc đây là chuyện rất bình khoác trên người càng thêm dày, thân hình nàng vốn thấp mặc thành một người bóng là đầu giường đặt gần lò sưởi, cho nên trừ ăn uống ra gần như cả ngày nàng đều làm tổ trên đầu dân lao động quả nhiên có trí tuệ, trước đây ở phương Nam thời tiết ẩm ướt, tuy nhiệt độ không phải rất thấp nhưng kỳ thật lạnh đến tận xương, hơn nữa còn không có loại lò sưởi đặt gần đầu giường thế này, nàng trước đây thật là cả ngày đều phát run, sau này kiếm được tiền mới có thể sử dụng loại máy sưởi, nhưng ở cổ đại có cái lò nhiệt này đã cảm giác hạnh phúc cực kỳ!Triệu thị vào nhà nhìn thấy nàng co lại trong chăn, cau mày nói “Thế này mà hết một mùa đông thì phải tăng được mấy cân thịt!” “Béo lên mới tốt ạ!” Đỗ Tiểu Ngư chết cũng không muốn xuống giường, thế nhưng đây là lời nói thật, nàng thấy mình gầy thành cái dạng gì rồi đây, cằm mà va phải khúc gỗ chắc sẽ có lỗ Hoàng Hoa ở bên cạnh cười không ngừng, “Mẹ, để muội ở đó thôi, có xuống cũng không có chuyện gì làm mà.”“Vậy là sao.” Đỗ Tiểu Ngư nũng nịu cọ xát ở trên người nàng, “Có tỷ ở đây, sao phải dùng tới muội chứ!”“Cũng chỉ có tỷ con nuông chiều.” Triệu thị lắc đầu, “Ăn tết xong cũng tám tuổi, tốt xấu học hỏi chút ít chứ, lần trước không phải nói muốn học thêu thùa sao, không thấy con thêu cái gì ra hình cả.” Nói rồi đưa gì đó trong tay cho Đỗ Hoàng Hoa, “Đế giày ta làm xong rồi, mũi hài thì con tự thêu đi, cuối năm đeo. Ta trong chốc lát phải đến nhà lão Bàng một chuyến, con trâu nhà bọn họ đẻ hai con nghé con, gọi ta đi chọn một con, ta phải đi từ chối.”Đỗ Tiểu Ngư ở trên giường nhảy dựng lên, “Sao phải từ chối, đây chính là trâu đấy!” Có con trâu thì bớt phải dùng sức người, nhà bọn họ làm ruộng sẽ rất dễ dàng thoải mái!Triệu thị cau mày nói “Làm sao lại không biết xấu hổ mà nhận ân tình lớn vậy, một con trâu có mấy lượng bạc đấy, chúng ta không mua được đâu.”“Chẳng phải còn có mười lượng bạc sao ạ?” Đỗ Tiểu Ngư nhỏ này còn biết tính toán cơ đấy, Triệu thị liếc nhìn nàng một cái, nếu là ngày thường thì đã không thèm giải thích rồi, nhưng lần này lại thật sự trả lời, “Sao có thể tiêu hết sạch chứ, tết đến phải dùng một ít, sau đó phải dùng càng nhiều.”Đỗ Tiểu Ngư không nói, vội vàng mặc quần áo, đến khi Triệu thị ra ngoài thì theo đi cùng, nói còn chưa từng thấy nghé con, muốn đi mở mang kiến thức. Triệu thị liền mang đi theo, nhìn nàng suốt ngày làm tổ trên giường, đi đường tiêu cơm một chút cũng Lão Bàng cách cũng không xa, vốn là thời gian một chén trà nhưng bởi vì gió quá lớn, Đỗ Tiểu Ngư không thở nổi, kì kèo mè nheo thế là dùng mất thời gian gấp đôi.“Ôi, Tiểu Ngư cũng đến đây à.” Nương tử Lão Bàng Tần thị vội rót nước ấm đến, gọi hai người ngồi xuống, “Con trâu này của nhà chúng ta lần này thật không chịu thua kém đây, một lần rơi được ra hai con liền, trong thôn cũng là lần đầu tiên, chờ lát nữa đi xem một chút, trông khỏe mạnh lắm.” Bà dừng một chút rồi nói “Tướng công nói thế nào cũng phải cho các ngươi một con, cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ có hai con đấy, Văn Uyên nhà các ngươi còn phải đọc sách, trồng trọt nhiều ruộng như vậy tốn sức lắm.”Tần thị người rất thấp bé, trên mặt nếu không có mấy nốt ruồi thì cũng được coi là thanh tú, bà nói chuyện rất khách khí, nhưng Triệu thị là người thông minh sao không hiểu chứ, bà ta không nỡ cho con nghé kia, kỳ thực chỉ là Bàng Dũng muốn cho trâu, chứ không phải ý của Tần thị.“Chúng ta sao có thể nhận được, Bàng đại ca đã giúp nhà chúng ta không ít việc rồi, trâu kia thì vạn vạn không được, ta tới đây là để nói chuyện này.” Triệu thị vội tỏ thái thị an tâm nói “Kỳ thực trâu nhà chúng ta có thể cho nhà các ngươi mượn tùy lúc, con ta một thân thô kệch, cũng không kém con trâu là bao nhiêu.” Bàng Dũng và nhi tử không có ở nhà, Tần thị muốn nhân hội nói việc này rõ ràng, đến khi bọn họ trở lại nói là Triệu thị chết sống không nhận, nhưng lời khách khí vẫn phải Tiểu Ngư thầm nghĩ, vốn là không muốn chiếm tiện nghi nhà bọn họ, Bàng đại thúc là người trượng nghĩa rộng lượng, vợ ông thì không phải vậy, sợ bọn họ lấy trâu ư?.Triệu thị nói việc này xong định đi, ai ngờ người định không bằng trời định, Bàng Dũng lúc này trở lại, thấy Triệu thị ở đó liền cười nói “Đại muội tử đến xem trâu chưa, chọn được rồi chứ?”“Chúng ta không thể nhận trâu đâu, tâm ý của lão đại ca chúng ta nhận rồi.” Triệu thị có chút xấu hổ, thật sự không nghĩ liên luỵ với vợ chồng họ lúc này, vội vã muốn đi Dũng đương nhiên hiểu rõ vợ ông, quay đầu trừng Tần thị một cái rồi nói “Ngươi nói cái gì vậy? Vốn là cho bọn họ một con trâu, người cũng tới rồi, ngươi còn đuổi người đi à? Đại muội tử, ngươi mau vào đi, không thể đi một chuyến uổng công được, nương tử của ta không hiểu chuyện, ngươi đừng so đo với bà ấy.”Tần thị ủy khuất tức giận nói “Ta nào có đuổi bọn họ, là tự bọn họ muốn đi đấy chứ, đại tỷ, ngươi phải nói rõ nha, không phải là ta không cho trâu nha!”Triệu thị tiến thoái lưỡng nan, không biết nên nói thế Tiểu Ngư lúc này nói “Bàng đại thúc, nghé con kia của đại thúc bán bao nhiêu tiền ạ?”Bàng Dũng sửng sờ không hiểu ý của Đỗ Tiểu Ngư nói lung tung, Triệu thị lôi nàng đi.“Mẹ, chúng ta gần đây lại mua mấy mẫu đất, không có trâu trồng trọt rất mệt mỏi, cũng không thể luôn phiền Bàng đại thúc phải không?” Đỗ Tiểu Ngư không đi tiếp tục nói “Bàng đại thúc, nghé con kia là mẹ cháu tuyệt đối không nhận đâu, không thể nợ phần nhân tình lớn như vậy, cho nên không bằng bán nó cho nhà chúng cháu được không?” Nàng lại nhìn Tần thị, “Tần đại thẩm cũng không đuổi chúng cháu đi, là nhà chúng cháu không nhận, nhưng đúng là muốn mua một con trâu.”“Ông nghe rõ rồi chứ?” Có người trong veo với bà, Tần thị ủy khuất tiêu hơn một nửa, giận dữ nói “Cũng là thường xuyên lui tới, sao ta sẽ đuổi đại tỷ và Tiểu Ngư đi ra ngoài chứ?”“Ôi, là ta trách nhầm bà rồi.” Bàng Dũng xấu hổ gãi Tiểu Ngư nhắm trúng mục tiêu tiến công, “Đại thẩm, bán con trâu kia cho nhà chúng cháu đi, hơi hơi rẻ hơn một chút là được, được không?”Bàng Dũng là một người cứng rắn, nếu không phải đứa bé này nói vậy chắc chắn là sẽ cứng rắn cho nghé con đi, Tần thị nghĩ thầm còn không bằng thuận theo lời Đỗ Tiểu Ngư, vội nói “Tiểu Ngư nói cũng phải, tướng công, đã đại tỷ chết sống không chịu nhận, vậy thì bán cho nhà bọn họ đi, ta thấy thông thường một con nghé con bán bốn lượng bạc, bán cho nhà bọn họ ba lượng thôi.”Gần như tương đương với nửa năm thu vào, khó trách nhà bọn họ trước đây không mua nổi trâu! Tuy giảm 1 lượng nhưng vẫn rất đắt, Triệu thị do dự không quyết định, mua trâu thì còn dư bảy lượng bạc, những bạc này trừ sang năm mua những thứ cần thiết còn phải giữ lại phòng khi khẩn cấp, lại còn nếu như Đỗ Văn Uyên không thi đậu tú tài không vào được thư quán quốc gia, như vậy còn phải tìm trường tư thục, bà cảm thấy không đủ, dù sao thi tú tài chẳng phải chuyện dễ dàng, Lưu phu tử trước kia phải hai mươi tuổi mới thi Tiểu Ngư mới không thật sự chiếm lợi của Bàng gia đâu, Bàng Dũng là chân tâm thực lòng với nhà bọn họ, cho nên trước khi tới nàng cũng đã nghĩ biện pháp tốt, nàng nói “Bàng đại thúc, thúc xem như vậy có được không nha? Nhà chúng cháu đưa bạc nhưng sẽ đưa dần, tháng này đưa trước năm trăm văn, sau đó mỗi tháng đưa 150 văn, đưa đủ cho các ngươi bốn lượng bạc, có viết công văn khế ước, in dấu tay, chắc chắn sẽ không lừa nha.”Biện pháp này rất mới mẻ độc đáo, Tần thị là người thứ nhất nói đồng ý, kỳ thực cách này nói là giúp Đỗ gia, thế nhưng mình lại không lỗ chút nào, đến cuối cùng còn lấy được bốn lượng bạc.“Tiểu Ngư thật thông minh nha!” Bàng Dũng thuộc về chậm suy nghĩ, Tần thị giải thích suy nghĩ một hồi mới hiểu được, lại thấy Triệu thị kiên quyết không cần nghé, nên đáp ứng bán nghé con cho nhà Tiểu Ngư nhìn lại Tần thị, người này nhỏ mọn biết tính toán, xem ra thật sự là người sáng suốt, chẳng trách điều kiện gia đình không tệ, mẹ nàng Triệu thị ở phương diện này rõ ràng không sánh Triệu thị bị Đỗ Tiểu Ngư liên tiếp hành động làm choáng rồi, đứa nhỏ này thật là không biết có bao nhiêu chủ ý, có thể nghĩ ra được biện pháp tốt, nhà bọn họ xác thực nên mua con trâu, chung quy Hoàng Hoa là cô nương, tuổi cũng không nhỏ, có khi sang năm phải gả ra ngoài, đến khi đó ruộng sẽ thiếu người làm, nếu có con trâu có thể giải quyết được tất cả vấn đề, bởi vậy cuối cùng bà cũng đồng đó Tần thị tìm một trọng tài đến viết phân công văn, song phương in dấu tay, việc này coi như làm xong, sau đó đương nhiên là đi xem trâu rất vạm vỡ, một con trâu vàng lớn, so với con trâu nhà Khâu thị còn dài hơn cao hơn một chút, giờ khắc này đang đứng cho con bú sữa, Đỗ Tiểu Ngư chỉ vào con nghé con đang uống sữa kia nói “Mẹ, chúng ta lấy con này được không?” Rõ ràng nhìn sức lực lớn, uống sữa cũng nhiều, thiên nhiên khôn sống mống chết, từ giờ khắc vừa sinh ra kia, hai con nghé con đã phải tuân theo quy tắc thị đương nhiên cũng có kinh nghiệm ở mặt này, cho nên không tranh cãi cái gì, chọn con ánh mắt to tròn, thoạt nhìn cổ cũng Dũng bảo bọn họ qua một thời gian ngắn hãy trở lại lấy, nghé con còn phải bú sữa mẹ, nếu không thể chất sẽ không người về nhà, người nhà nghe chuyện đương nhiên cũng rất cao hứng, thế nhưng phân phối nhiệm vụ cho Đỗ Tiểu Ngư, sau này con nghé con cứ giao cho nàng quản lại gãi đúng chỗ ngứa, nàng không có ưu điểm gì mà triển lãm, thêu hoa không được, nhóm lửa cũng không được, giặt quần áo quá mệt mỏi, chăm sóc con nghé thật tốt, không có chuyện gì dẫn nó đi lên núi dạo, còn được cưỡi trên lưng nó chơi, tính tình trẻ con nhô ra, nàng nghĩ trong đầu mà cười thành tiếng, cảm thấy cứ như là bỗng nhiên có một người bạn nhỏ vậy
– Tên gốc Ngư dược nông môn 鱼跃农门 Tác giả Phong Cửu Lam Thể loại XK, Cổ đại, Điền văn…. Độ dài 323 chương Convert + Raw Lão Di – Di Hương Viện Link Edit Hắc Phượng Hoàng Văn án Dấn thân vào nông gia Đỗ Tiểu Ngư mới phát hiện, thì ra làm tiểu nông nữ thật không dễ như vậy…… Thiếu đất thì mua đất, muốn ăn thịt phải tự đi làm, xem bệnh phải tự đi học y, ngoại trừ trồng lúa thì phải tìm cây khác thích hợp kinh tế, tóm lại, chỉ dựa vào ông trời mà ăn cơm thì tuyệt đối không tin cậy! Cho nên nàng sống đến già phải học đến già, sách nông tuyệt không rời tay, cao thủ làm ruộng tuyệt không buông tha, Đỗ Tiểu Ngư tin rằng chỉ cần cố gắng, ngày sẽ càng tốt hơn, mọi thứ đều do thái độ quyết định! Mục lục Chương 1 – Chương 2 Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 – Chương 6 Chương 7 – Chương 8 – Chương 9 – Chương 10 – Chương 11 Chương 12 – Chương 13 – Chương 14 – Chương 15 – Chương 16 Chương 17 – Chương 18 – Chương 19 – Chương 20 – Chương 21 Chương 22 – Chương 23 – Chương 24 – Chương 25 – Chương 26 Chương 27 – Chương 28 – Chương 29 – Chương 30 – Chương 31 Chương 32 – Chương 33 – Chương 34 – Chương 35 – Chương 36 Chương 37 – Chương 38 – Chương 39 – Chương 40 – Chương 41 Chương 42 – Chương 43 – Chương 44 – Chương 45 – Chương 46 Chương 47 – Chương 48 – Chương 49 – Chương 50 – Chương 51 Chương 52 – Chương 53 – Chương 54 – Chương 55 – Chương 56 Chương 57 – Chương 58 – Chương 59 – Chương 60 – Chương 61 Chương 62 – Chương 63 – Chương 64 – Chương 65 – Chương 66 Chương 67 – Chương 68 – Chương 69 – Chương 70 – Chương 71 Chương 72 – Chương 73 – Chương 74 – Chương 75 – Chương 76 Chương 77 – Chương 78 – Chương 79 – Chương 80 Chương 81 – Chương 82 – Chương 83 – Chương 84 Chương 85 – Chương 86 – Chương 87 Chương 88 – Chương 89 – Chương 90 Chương 91 – Chương 92 – Chương 93 – Chương 94 – Chương 95 Chương 96 – Chương 97 – Chương 98 – Chương 99 Chương 100 – Chương 101 – Chương 102 Chương 103 – Chương 104 – Chương 105
ngư dược nông môn