Dạng này chiến sủng, quả thực so Long cấp Top 3 hi hữu Long sủng còn muốn hi hữu! Bọn hắn cũng hoài nghi, đây không phải Hắc Ám Long Khuyển, mà là hất lên Hắc Ám Long Khuyển áo ngoài không biết quái vật!
Sủng Thê Làm Hoàng Hậu (Mạt Trà Khú Tác giả: Mạt trà khúc kỳ (Mạt Trà Cookie) Thể loại: Cổ đại, trùng sinh, ngọt sủng văn. Chương: 155c + 5 ngoại truyện Editor: Skinny Cat, meoOm Nguồn: Diễn đàn Lê Quý Đôn Giới thiệu: Đời trước Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp, tham mộ hư vinh, nằm mộng cũng muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, tiếp tục trải
Bạn đang theo dõi truyện full hay nhất Sủng Thê Làm Hoàng Hậu của tác giả Mạt Trà Khúc Kỳ rất hấp dẫn và lôi cuốn. Là một truyện được giới thiệu với bạn đọc trên trang đọc truyện chữ online. Đọc truyện bạn đọc sẽ được dẫn dắt vào một thế giới mới lạ, những tình tiết đặc sắc, đọc truyện
Truyện Tình Yêu Của Hoàng Hậu Xixi - Chương 32 với tiêu đề '32: Kết Thúc 3' Hiện menu doc truyen. Sủng; Cung Đấu; dù rằng phụ mẫu an bài bên cạnh vài thư đồng nhưng khó có sự thoải mái vì cấp bậc quân thần, nghĩ tháng sau Ranin rời đi thật không muốn chút nào.
"Vâng." Lâm Thần cười nhạt một tiếng, 哐 lang một tiếng, tinh cương kiếm tuốt ra khỏi vỏ, chợt một bước về phía trước, tay phải cầm kiếm chênh chếch đâm ra, chỉ một thoáng, giữa trường ánh kiếm nổi lên bốn phía, khi (làm) diễn luyện đến thức thứ bảy thì, từ tinh cương kiếm bên trong bắn nhanh ra
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Thể loại Cổ đại, trọng sinh, ngọt sủng 155c bản raw đã hoànEditor Skinny Cat, meoOmConverter gachuaol – tangthuvienNhân vật chính Chân Bảo Lộ, Tiết Nhượng ┃ vai phụ Song trùng sinh ┃ khác Nhường đường vợ chồng, ngọt sủng ~Đời trước Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp, tham mộ hư vinh, nằm mộng cũng muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, tiếp tục trải qua cuộc sống ăn sung mặc sướng, kết quả đi đời nhà khi sống lại, Chân Bảo Lộ quyết định chân thật sống qua ngày, chăm sóc thật tốt cho hai đệ đệ sinh đôi, còn kén chồng theo tiêu chuẩn khỏe mạnh, thành thật, biết làm chút ít việc thân, Chân Bảo Lộ rất hài lòng với lão công của mình, dù cho lớn lên có bộ dáng rất đào hoa. Chân Bảo Lộ thành thành thật thật làm mộtthê tử ngoan, mỗi ngày tính toán tỉ mỉ sống qua kiến lão công nhà mình từng bước thăng chức, Chân Bảo Lộ chẳng những không có cao hứng, ngược lại lo lắng,Cho đến một ngày truyền tới tin tức - -Lão công tạo phản thành công...- -Tiết Nhượng Nàng muốn cuộc sống ăn sung mặc sướng, ta cho Nam chủ không nói nhiều lắm, nhưng là đau lòng thay cho lão bà ~Ăn vào hiểu ra Ngọt sủng, hằng ngày. Không thích chớ phun. Đọc Truyện
Giới thiệu Thể loại Cổ đại, trọng sinh, ngọt sủng văn. Chương 155c bản raw đã hoàn Editor Skinny Cat, meoOm Converter gachuaol – tangthuvien Nhân vật chính Chân Bảo Lộ, Tiết Nhượng ┃ vai phụ Song trùng sinh ┃ khác Nhường đường vợ chồng, ngọt sủng ~ Đời trước Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp, tham mộ hư vinh, nằm mộng cũng muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, tiếp tục trải qua cuộc sống ăn sung mặc sướng, kết quả đi đời nhà ma. Sau khi sống lại, Chân Bảo Lộ quyết định chân thật sống qua ngày, chăm sóc thật tốt cho hai đệ đệ sinh đôi, còn kén chồng theo tiêu chuẩn khỏe mạnh, thành thật, biết làm chút ít việc nhà. Thành thân, Chân Bảo Lộ rất hài lòng với lão công của mình, dù cho lớn lên có bộ dáng rất đào hoa. Chân Bảo Lộ thành thành thật thật làm mộtthê tử ngoan, mỗi ngày tính toán tỉ mỉ sống qua ngày. Chứng kiến lão công nhà mình từng bước thăng chức, Chân Bảo Lộ chẳng những không có cao hứng, ngược lại lo lắng, Cho đến một ngày truyền tới tin tức – – Lão công tạo phản thành công… – – Tiết Nhượng Nàng muốn cuộc sống ăn sung mặc sướng, ta cho nàng. PS Nam chủ không nói nhiều lắm, nhưng là đau lòng thay cho lão bà ~ Ăn vào hiểu ra Ngọt sủng, hằng ngày. Không thích chớ phun.
Hô hấp Chân Bảo Lộ hơi chậm lại, đột nhiên nhìn Tuyên Vũ Đế trước mặt. Nếu nói là ngày thường hắn còn mang theo nụ cười ôn hòa dối trá, như vậy giờ phút này ánh mắt này liền là không hề che lấp. Chân Bảo Lộ không phải là người hiền lành, nhưng cũng tồn lý trí, lúc này đối nghịch Tuyên Vũ Đế, tuyệt đối không có có kết cục tốt. Nàng một mình cũng coi như xong, nhưng còn có nữ nhi, nàng không thể xúc Bảo Lộ lấy lại bình tĩnh, khuôn mặt thản nhiên nói "Hoàng thượng này là ý gì?"Tuyên Vũ Đế nhếch môi cười, lẳng lặng nhìn qua thiếu phụ dung mạo thanh tuyệt trước mặt. Hắn biết rõ Chân Bảo Lộ là tuyệt đại mỹ nhân, nữ nhân hậu cung hắn, không có ai có thể so với nàng . Hắn cũng biết Tiết Nhượng xem thê tử như mạng, nếu là trước kia, hắn vì nhục nhã Tiết Nhượng, xác thực sẽ làm ra loại chuyện hôm nay Vũ Đế nghĩ tới Ngọc phi đơn thuần động lòng người, lại cảm thấy dù đẹp thì sao, cũng không kịp một nữ tử đơn thuần lại thiện lương toàn tâm toàn ý thuộc về tình Tuyên Vũ Đế thật tốt, nhìn Chân Bảo Lộ nói "Việc đã đến nước này, trẫm nói cho ngươi biết cũng không sao - - ngươi thật cho là, Tiết Nhượng bình định Kỳ châu rồi, trẫm liền có thể tín nhiệm hắn, thả mẹ con các ngươi xuất cung đoàn tụ cùng hắn sao?" Tuyên Vũ Đế cười cười, tiếp tục nói, "... Mục Vương Tiêu Lễ, cũng không phải là nhu nhược bất lực như vậy, trước hai cha con bọn họ ở Kỳ châu đã có tâm phản, lén lút đóng quân. Trẫm xác thực muốn mau sớm giải quyết Tiết Nhượng, nhưng trẫm biết rõ hắn còn có giá trị, lần này hắn giúp trẫm giải quyết loạn thần tặc tử Tiêu Lễ kia, nếu là có thể bình an trở về, trẫm tự nhiên có tưởng thưởng chờ hắn..."Chân Bảo Lộ nơi nào không biết Tuyên Vũ Đế nói "Tưởng thưởng" là cái gì - - được chim quên ná, đặng cá quên nơm, chờ đợi Tiết Nhượng chỉ có một con đường Bảo Lộ siết tay, biết ngày Tiết Nhượng khải hoàn, Tuyên Vũ Đế tất nhiên sẽ đặt mai phục. Dù tin tưởng Tiết Nhượng như thế nào, lúc này, cũng theo bản năng lo lắng. Nàng cắn cắn môi, mới hỏi " Vì sao Hoàng thượng phải làm vậy?"Tuyên Vũ Đế suy nghĩ một chút, nhìn Chân Bảo Lộ trước mặt, nhẹ nhàng nói "Vì sao? Từ lúc trẫm leo lên ngôi vị hoàng đế này tới nay, chưa từng có thật sự an tâm, trẫm đang suy nghĩ, nếu là Tiết Nhượng chết , trong lòng trẫm hẳn sẽ khá hơn một chút đi."Chân Bảo Lộ thẳng tắp đứng ở tại chỗ, xem Tuyên Vũ Đế chậm rãi ra thiên điện, sắc mặt tái nhợt lui lại đằng sau mấy bước."... Nương." Đường Đường rất nhanh nhảy xuống khỏi giường La Hán, thân thể mập mạp hết sức là khéo léo, cứ như vậy chạy đến bên cạnh Chân Bảo được giọng nữ nhi mềm mại, Chân Bảo Lộ mỉm cười cúi đầu, khom lưng ôm lấy thân thể nữ nhi nho nhỏ. Nhưng trong nội tâm nàng, thật là sợ hãi. Nếu Tiết Nhượng gặp chuyện không may...Hoắc Thanh Thược chờ ở bên ngoài, nhìn Tuyên Vũ Đế đi , vội vội vàng vàng chạy vào, nhìn mẹ con Chân Bảo Lộ ôm nhau, liền lo lắng nói "Cẩu hoàng đế kia bắt nạt ngươi?"Lúc Tuyên Vũ Đế muốn cung tỳ trong điện ra ngoài, Hoắc Thanh Thược liền có dự cảm điềm xấu, không biết làm thế nào, nàng chỉ có thể lui đi ra bên ngoài. Hoắc Thanh Thược biết rõ Chân Bảo Lộ đẹp , đừng nói là nam nhân , ngay cả nàng là nữ nhân, ánh mắt rơi ở trên người nàng ấy, cũng không cách nào dời đi. Hoắc Thanh Thược ở hoàng cung cũng có một đoạn thời gian, biết rõ tần phi hậu cung Tuyên Vũ Đế có bao nhiêu, cũng biết hắn giống tiên hoàng, si mê nữ sắc, nếu hắn muốn Chân Bảo Lộ... Hoắc Thanh Thược ở bên ngoài chú tâm nghe ngóng, nghĩ tới nếu nghe được một chút động tĩnh, liền trực tiếp xông vào, vô luận như thế nào, đều không để Tuyên Vũ Đế chạm vào một đầu ngón tay Chân Bảo Lộ. Không ngờ nàng ở bên ngoài đợi đã lâu, cũng không nghe thấy bất luận động tĩnh gì, ngược lại nhìn thấy Tuyên Vũ Đế đi .Nhưng vừa tiến vào, liền nhìn thấy Chân Bảo Lộ ôm nữ nhi, tự nhiên cho rằng Chân Bảo Lộ bị khi Bảo Lộ nhìn bộ dáng Hoắc Thanh Thược tức giận, cũng không muốn làm nàng ấy lo lắng, nói "Ta không sao, hắn không làm gì ta.""Vậy là tốt rồi, hắn nếu dám, ta đồng quy vu tận với hắn!" Hoắc Thanh Thược siết quả đấm, căm giận Bảo Lộ cong cong môi, trong lòng lại thật là trầm trọng, nữ nhi trong ngực giương cao khuôn mặt trắng nõn, nhẹ nhàng kêu nàng một tiếng "Nương."Nữ nhi thông tuệ, mấy lời Tuyên Vũ Đế nói, bé con cũng là nghe Bảo Lộ sờ sờ mặt nữ nhi, lúc này lòng tràn đầy đều là Tiết Vũ Đế ra thiên điện không lâu, Chân Bảo Chương liền nổi giận đùng đùng lại đây . Nhìn Chân Bảo Lộ liền ác độc nói " Phu quân mình không ở đây, lại ưỡn mặt quyến rũ Hoàng thượng, thân là phụ nữ có chồng, Chân Bảo Lộ ngươi thật sự là không biết xấu hổ!" vì mấy lời này ngày sau bị Tiết Nhượng trả thù thảm lắm Chân Bảo Chương biết rõ Tuyên Vũ Đế phảng phất hết sức thích tiểu nam oa, hắn khó được đến Trường Xuân Cung, nàng tỉ mỉ trang điểm, hắn lại đi gặp mẫu tử Chân Bảo Chân Bảo Chương, Chân Bảo Lộ tự nhiên là muốn mượn nhi tử, thân cận Tuyên Vũ Đế nhiều hơn. Nàng tự phụ xinh đẹp, Tuyên Vũ Đế lại là thích sắc đẹp, ngay cả Ngọc phi dung mạo bình bình cũng có thể sủng ái đến vậy, khó bảo toàn sẽ không bị Chân Bảo Lộ hồ mị tử câu đi. Chân Bảo Chương là kẻ đê tiện, ngày sau Tuyên Vũ đế chết, ả liền trèo giường nam nhân khác. Đê tiện nên nghĩ ai cũng đê tiện như mình Trong lòng Chân Bảo Lộ không thoải mái, đứng dậy nhân tiện nói "Đầu óc Huệ phi nương nương khó tránh quá mức dơ bẩn. Ta vì sao ở đây, trong lòng huệ phi nương nương rõ ràng nhất, nếu là huệ phi nương nương lo lắng, hôm nay liền thả mẹ con chúng ta ra cung đi, ta bảo đảm tuyệt đối không lại bước vào cửa cung một bước."Mới đầu Chân Bảo Chương thật là nghĩ mượn cơ hội này giúp Tuyên Vũ Đế, nhưng đến cùng, Tuyên Vũ Đế cũng không có bất luận tưởng thưởng gì cho nàng, mà hiện nay xem Tuyên Vũ Đế lại đơn độc chung đụng Chân Bảo Lộ, đuổi cung tỳ trong điện ra ngoài, khó tránh khỏi nghĩ tới phương diện kia. Nếu là Chân Bảo Lộ thực leo lên long sàng, được Tuyên Vũ Đế sủng, người đầu tiên muốn đối phó chính là mình a... Chân Bảo Chương ngẫm lại cũng có chút lại làm sao không nghĩ thả bọn họ xuất cung...Chân Bảo Chương hung hăng trợn mắt nhìn nàng một cái, nói "Nhìn ngươi có thể lớn lối tới khi nào!" Nàng lại xúc động, cũng sẽ không đánh loạn kế hoạch Tuyên Vũ Đế. Bấy lâu nàng đều nhẫn nại được, còn không nhịn được mấy ngày này sao? Đến lúc đó Tuyên Vũ Đế giải quyết Tiết Nhượng, mẫu tử Chân Bảo Lộ còn không phải là như bèo tấm lơ lửng bất lực, tự nhiên tùy ý nàng. Chân Bảo Chương vừa đi, Hoắc Thanh Thược liền chửi bới "Cùng là Tề Quốc Công Phủ, sao lại bỉ ổi được đến vậy!"Chân Bảo Lộ cũng có chút bất đắc dĩ, nàng hiểu chính cảnh mình, không nên đắc tội Chân Bảo Chương, lúc này Chân Bảo Chương không dám động đến bọn họ, bất quá là vì Tiết Nhượng còn chưa hồi hoàng thành. Phàm là Tiết Nhượng xảy ra chuyện gì, Chân Bảo Chương lập tức đối phó nàng, nàng không có cơ hội trở tay. Nhưng nàng cũng rõ ràng, dù lúc này nàng bấm bụng bấm dạ, lấy tính tình Chân Bảo Chương, lúc ấy cũng sẽ không mềm lòng .Nếu đã như vậy, nàng không bằng tùy Bảo Lộ liên tục không có tin tức Tiết Nhượng, dù nàng tìm cách muốn báo quỷ kế của Tuyên Vũ Đế cho Tiết Nhượng, cũng không có cách nào truyền đi. Rõ ràng biết rõ, lại cái gì cũng không thể làm, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tiết Nhượng mạo Bảo Lộ mỗi đều sống một ngày bằng một qua nửa tháng, Tuyên Vũ Đế long tâm cực kỳ vui là Ngọc phi mang thai một phi được sủng ái đã có mấy tháng, so với những tần phi lúc trước Tuyên Vũ Đế sủng ái, đã xem như thịnh sủng , nhưng chỉ cần không có hoài hoàng tử, trong lòng những tần phi này còn có thể ôm hy vọng may mắn, ngóng trông nàng ấy thất sủng, từ đám mây rơi vào vũng bùn. Lại không nghĩ rằng, Ngọc phi này thế nhưng lại có phúc khí, mang bầu long Vũ Đế vốn sủng ái Ngọc phi, hôm nay càng xem Ngọc phi trở thành bảo bối đầu quả tim, ngay cả Mộc thái hậu vốn không vừa mắt Ngọc phi, cũng bắt đầu thích Ngọc phi mặc dù được sủng ái, nhưng vẫn giữ bổn phận, rảnh rỗi sẽ đi cung các tần phi khác ngồi một chút, Chân Bảo Chương tuy là phi tử bị vắng vẻ, nhưng nói cho cùng cũng là vị phi tử đầu tiên của Tuyên Vũ Đế, Ngọc phi cũng thường xuyên đến Trường Xuân Cung Bảo Lộ đã từng gặp qua vị Ngọc phi này, thấy nàng tươi cười sạch sẽ, nhìn thật là cô nương đơn thuần thiện lương, một nữ tử như vậy, ở cạnh Tuyên Vũ Đế tự nhiên là đáng tiếc. Dù sao lấy tính tình Tuyên Vũ Đế, không thể nào cả đời đều sủng ái Ngọc phi. Tính tình Ngọc phi như vậy, một khi thất sủng, kết cục tuyệt đối không tốt .Chân Bảo Lộ chỉ liếc mắt nhìn liền dời đi , dù sao hiện nay nàng còn khó bảo vệ bản thân, không có tâm tư nghĩ người khi Ngọc phi rời Trường Xuân Cung, nhìn thấy Chân Bảo Lộ cùng tiểu nam oa cạnh nàng, đi qua chào hỏi Chân Bảo Lộ, sau đó cúi đầu nhìn tiểu nam oa nói "Đây là hà bao Bản cung thêu, nhìn một chút thích không?"Đây là lần thứ hai Ngọc phi đưa hà bao cho Đường Đường, Chân Bảo Lộ ngược lại không nghĩ nhiều, chỉ bảo nữ nhi ngoan ngoãn tiếp trở về thiên điện, buổi tối Chân Bảo Lộ cởi áo cho nữ nhi, hà bao kia rơi xuống từ trong váy nàng. Chân Bảo Lộ thuận tay cầm lên nhìn coi, xem đồ án trên mặt, mới chợt hơi chậm trước thêu là lão hổ, mà lần này trên mặt hà bao, thêu là Hải Đường kiều diễm ướt Bảo Lộ giật mình, không biết có phải mình suy nghĩ nhiều hay không, thu xếp cho nữ nhi xong, đi tìm hà bao lần trước Ngọc phi đưa. Nàng lấy hà bao từ trong tủ quần áo ra, tinh tế tường tận xem xét một phen, trên mặt xác thực thêu một con hổ lớn, nhưng hoa văn bốn phía, lại là hoa hải tay Chân Bảo Lộ siết chặt một chút, lật hai hà hà bao đều có tường kép, Chân Bảo Lộ sờ sờ, tìm một cái cây kéo, cắt hai hà tế tìm kiếm một phen, bên trong có hai tờ giấy cuốn rất cái viết là Hai mươi tháng sáu, giờ hai viết là Ngự hoa viên, Chu Thúy Bảo Lộ ngồi bên giường, nhất thời không rõ phải hình dung tâm tình mình giờ phút này như thế nào. Ngọc phi này... Là muốn giúp nàng? Chân Bảo Lộ suy nghĩ một chút, xác định mình cùng Ngọc phi không có giao tình. Ngọc phi dù đơn thuần, cũng biết giúp hậu quả mẹ con các nàng. Nhưng dùng loại biện pháp này truyền tin tức, vậy Ngọc phi sợ là không đơn thuần như nhìn qua vậy. Như vậy, nàng lưu ở bên cạnh Tuyên Vũ Đế, có lẽ cũng là có người ở sau lưng thao túng .Sẽ là ai chứ?Chân Bảo Lộ cảm thấy Tiết Nhượng không có khả năng kia, dù sao ba bốn năm này, bọn họ ở xa Đồng Châu. Nhưng trong hoàng thành, lại có ai sẽ có bản lãnh như thế?Chân Bảo Lộ suy nghĩ rất lâu, vẫn không nghĩ ra. Nhưng nhìn tờ giấy này, trong lòng nàng cuối cùng là có một đường hi vọng. Cách ngày hai mươi tháng sáu, cũng chỉ còn ba ngày, nàng cũng biết Chu Thúy đình kia, chính là đình nghỉ mát lần trước nàng gặp mặt Tiết Bảo Lộ đưa tay cầm lấy chụp đèn, tờ giấy, chậm rãi đi đến bên giường, nhìn mặt nữ nhi đô đô thịt ngồi ở trên giường, đi tới gần hôn một cái "Đường Đường, chúng ta có lẽ được cứu." Mấy ngày sau, Ngọc phi cũng không lại đến Trường Xuân Cung, bất quá nàng nhịn không được để ý chút ít tin tức về Ngọc phi, chỉ nghe nói Tuyên Vũ Đế sủng Ngọc phi đến coi trời bằng vung, hận không thể hái trăng sáng trên bầu trời xuống cho nàng. Còn Chân Bảo Chương, ban đầu còn lo lắng Chân Bảo Lộ bò lên long sàng, lúc này nào có tâm tư nghĩ chuyện này, ngày ngày nghĩ đến Ngọc phi kia hoài thượng long tự, ghen tị oán Bảo Lộ vẫn ở thiên điện, từ từ chờ ngày hai mươi buổi tối ngày hai mươi tháng sáu, Chân Bảo Lộ chuẩn bị đầy đủ cho nữ nhi, bản thân cũng mặc một thân xiêm y màu tối, gọn và tiện. Hoắc Thanh Thược cũng là có bản lĩnh , thăm dò thời gian thay phiên của thị vệ trực đêm canh giữ ở thiên điện, thừa dịp giao ca vắng vẻ, lặng lẽ dẫn mẹ con Chân Bảo Lộ ra Trường Xuân Cung, đi tới ngự hoa viên Chu Thúy Bảo Lộ ôm nữ nhi trong tay, có thể nói là kinh hồn táng đảm, cũng may nữ nhi nàng yên tĩnh nhu thuận, giúp Chân Bảo Lộ an tâm không trăng không gió, bóng cây lắc Chân Bảo Lộ đến Chu Thúy đình, mới phát hiện bên trong căn bản không có thị vệ, phảng phất là sớm bị đẩy ra chỗ khác. Hoắc Thanh Thược đưa tay, chỉ chỉ phương hướng đông nam hoàng cung, chỗ đó ánh lửa ngút trời, phảng phất là đi lấy Bảo Lộ hiểu rõ, biết được hẳn là Ngọc phi nghĩ biện bên tai truyền đến tiếng vang rất nhỏ, cánh tay Chân Bảo Lộ ôm nữ nhi căng thẳng, nhìn chỗ có tiếng động, thoáng thấy bóng dáng mảnh khảnh, đi ra từ sau núi giả. Nơi này mặc dù đen tối, nhưng Chân Bảo Lộ dựa vào cảm giác, nhẹ giọng gọi "Ngọc phi nương nương?"Đi ra từ sau núi giả, đúng là Ngọc phi. Chỉ là phi tử ngày thường đơn thuần ngây thơ, giờ phút này lại là dị thường bình tĩnh tỉnh táo, thấy Chân Bảo Lộ, liền tiến lên phía trước nói "Tiết phu nhân, thời gian không nhiều, ta phụng mệnh cứu mẹ con các ngài ra ngoài, xin mời đi theo ta."Chân Bảo Lộ hiếu kỳ, bất quá vẫn là gật đầu, đi theo nàng tới phía sau núi Bảo Lộ đang tò mò Ngọc phi này đến tột cùng dùng cách nào cứu bọn họ ra ngoài, hoàng cung đề phòng nghiêm ngặt, nàng lại không chỉ một người, theo lý thuyết căn bản là không thể nào . Nàng muốn mở miệng hỏi thăm, lại thấy Ngọc phi mảnh mai nhỏ nhắn xinh xắn, đi đến sau hòn non bộ, đứng trước tảng đá khổng lồ bị rêu xanh che kín, sau đó khom lưng, thế nhưng dựa vào cánh tay mảnh khảnh kia, chuyển cự thạch kia qua một nói Chân Bảo Lộ, ngay cả Hoắc Thanh Thược tự xưng công phu không thua nam tử, cũng bị Ngọc phi làm kinh Thanh Thược vừa nhìn liền biết cự thạch kia nặng bao nhiêu, Ngọc phi này nhỏ nhắn xinh xắn, thân hình gần giống Chân Bảo Lộ, nhưng khí lực này... Hoắc Thanh Thược mất tự nhiên nuốt một ngụm nước bọt, trong lòng ngũ vị tạp trần. Quả thật là người không thể xem bề ngoài cự thạch kia đi, phía dưới chính là một địa đạo. Ngọc phi nhìn Chân Bảo Lộ nói "Cũng may đã kịp ." Nếu mật đạo này đào chậm trễ mấy ngày, tất cả công sức đều uổng phí .Rồi nói tiếp với Chân Bảo Lộ, "Mật đạo này thông tới một biệt viện ngoại ô, vô cùng yên lặng an toàn, Tiết phu nhân đi nhanh lên đi." Chân Bảo Lộ tràn ngập tò mò với vị Ngọc phi này, không nhịn được nói " Vì sao nương nương phải cứu ta?"Ngọc phi cười cười, nói "Ta vốn là mệnh tiện, nếu không nhờ có công tử, sao có thể sống đến bây giờ. Công tử hạ lệnh, cứu mẹ con Tiết phu nhân ra ngoài, tự nhiên sẽ tận lực hoàn thành."Chân Bảo Lộ không có lại hỏi nhiều, dù rất tò mò, công tử trong miệng Ngọc phi đến tột cùng là ai? Chỉ là việc này không nên chậm trễ, Chân Bảo Lộ nói một tiếng "Đa tạ." Liền ôm nữ nhi cẩn thận đi vào mật đạo, Hoắc Thanh Thược đi theo đằng kế Tuyên Vũ Đế vừa nghe tin tức của Tiết Nhượng truyền đến, phiền muộn vỗ án, lạnh lùng nói "Phản ! Tiết Nhượng này là muốn phản!"Từ công công bên cạnh Tuyên Vũ Đế, thấy hắn nổi giận như thế, nhân tiện nói "Hoàng thượng, nhân mã của Tiết Nhượng cùng Mục Vương, đã đến Khánh châu ..."Nếu muốn nói phản, xác thực đã phản .Mục Vương cùng Tiết Nhượng là lấy danh nghĩa Đại hoàng tử ngày xưa thẳng đến hoàng thành. Mấy năm này, Tuyên Vũ Đế giết hại không biết bao nhiêu trung lương, điển hình chính là Tuyên Vũ Đế đối đãi Tiết tướng quân, đều là nghe thấy làm lòng người rét lạnh. Cho nên binh lính từ Kỳ châu kia một đường lại đây, ngoài ý muốn thông ngày trước đây mới nhận được tin chiến thắng của Tiết Nhượng, nói là đã bắt được Mục Vương. Cũng không ngờ, hai người này thế nhưng cấu kết với nhau làm việc xấu, cùng một giuộc, lặng yên không một tiếng động đánh tới hoàng thành. Thủ thành Mộc Hồng Định là biểu huynh Mộc thái hậu, vốn là không có bản lãnh, dựa vào cạp váy quan hệ với Mộc thái hậu mới ngồi vào vị trí này, lần này Mục Vương cùng Tiết Nhượng dẫn đầu quân đội khí thế như cầu vồng, Mộc Hồng Định sớm rối rắm, tùy ý bọn họ thông suốt tiến quân thần tốc .Khánh châu vừa vỡ, ít ngày nữa liền muốn đến hoàng thành .Tuyên Vũ Đế ngồi trên ghế, tuyệt đối không nghĩ tới, hai người này thế nhưng liên thủ, hơn nữa lừa dối hắn, người sắp đến hoàng thành , hắn mới nhận được tin tức. Hắn suy nghĩ một chút, mới nói " Loạn thần tặc tử Tiết Nhượng này, chẳng lẽ không để ý thê nhi?"Tuyên Vũ Đế biết rõ Tiết Nhượng yêu thương thê nhi thế nào, chỉ cần thê nhi hắn ta còn ở trong tay hắn, dù thật đến hoàng thành, hắn cũng có bản lĩnh khiến hắn ta lui này, Trường Xuân Cung truyền đến tin tức, nói là mẫu tử Chân Bảo Lộ mất tích .
Tuyên Bình Đế băng hà, lúc Tiết Nhượng sắp đăng cơ, Nhị thẩm Trình thị tới tìm năm nay nàng không lui tới với Trình thị, từ lúc Tiết Nhượng nhiếp chính, mấy nhà nữ quyến quyền quý hoàng thành không ít người đến nịnh bợ nàng, Trình thị cũng ở trong đó. Lúc ấy Trình thị nhịn không được than thở Chân Bảo Lộ tốt số, nguyên cho rằng cả đời phải ở Đồng Châu, không ngờ Tiết Nhượng này có tiền đồ như Trạch bị cấm túc tại Tĩnh Vương phủ, mà Chân Bảo Chương là phi tử Tiêu Trạch, nên bồi Tiêu Trạch, Trình thị xưa nay yêu thương nữ nhi này, lúc trước nàng ấy thất sủng bà sốt ruột không thôi, huống chi nhìn nữ nhi cứ như vậy phí thời gian cả đời. Vì ngày sau, tự nhiên là muốn đi tìm Chân Bảo Lộ cầu xin - - đều là đường tỷ muội, dù ngày xưa không hợp, cũng không có đạo lý thấy chết mà không Chân Bảo Chương lại ương ngạnh, không cho phép Trình thị đi tìm Chân Bảo Lộ, đảo mắt liền tìm được cách lên giường của Tuyên Bình Bảo Chương sớm đã không còn tư thái cao ngạo ngày xưa, ở bên cạnh Tiêu Trạch tuy là thất sủng, nhưng ứng phó Tuyên Bình Đế hoang dâm vô đạo lại là dư dả. Thậm chí, còn ở bên gối Tuyên Bình Đế dèm pha Tiết Nhượng, ba ba ngóng trông Tiết Nhượng ngã ngựa, đáng tiếc Tuyên Bình Đế bất tài nhát gan, biết vị nhiếp chính vương này lợi hại thế nào, nào dám đối phó Tiết Nhượng Bảo Chương lưu ở bên cạnh Tuyên Bình Đế, thật cũng không có cái gì, dù sao phi tử hậu cung Tiêu Trạch, cũng có một bộ phận lựa chọn tiếp tục lưu lại hậu cung, hầu hạ tân hoàng, ngày ăn sung mặc sướng, tổng tốt hơn bị nhốt ở Tĩnh Vương Bảo Lộ ít tiến cung, cũng không có tiếp xúc Chân Bảo Chương, chỉ biết nàng ta ở hậu cung của Tuyên Bình Đế, còn được cho là sủng, như cá gặp hiện thời, Tuyên Bình Đế cũng băng thị biết tính tình nữ nhi của mình bướng bỉnh, lúc này không có thương lượng với Chân Bảo Chương, trực tiếp tìm Chân Bảo Lộ, rõ ràng là trưởng bối, lại bưng thái độ được đoan đoan chính Bảo Lộ xưa nay tâm địa cứng rắn, lại là cái mang thù, tật xấu này đến bây giờ còn không có thay đổi, nhìn thấy Trình thị, liền nhớ lại trước kia, cũng không thèm tôn trọng. Trình thị thấy Chân Bảo Lộ không hợp tác, hạ quyết tâm, lúc này quỳ xuống nói “Tiểu Lộ, Chương nhi dù thế nào cũng là đường tỷ ngươi, ngày xưa ta cùng Chương nhi thật có chỗ không đúng, nhưng hôm nay...” Trình thị đỏ mắt, nghẹn ngào nói, “Chương nhi còn trẻ tuổi như vậy...”Tuyên Bình Đế băng hà, Chân Bảo Chương thân là sủng phi, phải cùng chôn Bảo Lộ nhìn Trình thị quỳ trên mặt đất, nhớ tới nàng cùng Chân Bảo Chương qua lại, lại nghĩ hiện thời một nhà bốn người của nàng hạnh phúc, khó được mềm lòng một tối Chân Bảo Lộ cùng Tiết Nhượng nằm ở trên giường, mây mưa một trận xong, dồn dập thở phì năm nay, Tiết Nhượng bận rộn hơn lúc ở Đồng Châu, nhưng dù bận thế nào, cũng sẽ mỗi ngày về nhà bồi thê nhi cùng dùng cơm, xã giao gì đó, có thể đẩy liền đẩy. Có lẽ là được bảo hộ quá tốt, tính tình Chân Bảo Lộ, cũng thay đổi được ôn hòa một mai Tiết Nhượng sẽ đăng cơ, Chân Bảo Lộ sẽ lấy thân phận hoàng hậu, nhập chủ hậu Bảo Lộ nhắm mắt hậu. Đời trước nàng ngóng trông gả cho Từ Thừa Lãng, làm Hầu phu nhân, lại là yêu cầu xa vời, đời này quyết tâm thực tế sống qua ngày. Gả cho Tiết Nhượng, nàng cũng không có ý định hưởng thụ vinh hoa phú quý, cũng không ngờ, không cẩn thận, phu quân nàng liền thành Hoàng thượng, nàng sắp làm mẫu nghi thiên hạ, trở thành nữ nhân tôn quý nhất Đại Chu.“... Đang suy nghĩ gì?” Tiết Nhượng hôn gò má nàng một cái, ôn nhu hỏi. Trong giọng nam nhân đã lui dục niệm, có chút trầm khàn, nghe vào khiến lòng người tê tê dại Bảo Lộ tựa ở trong lòng hắn, nghiêng đầu nói với hắn “Ta đang suy nghĩ, sau khi chàng lên ngôi, muốn nạp bao nhiêu phi tử.”Nếu là mới vừa thành thân, Chân Bảo Lộ có lẽ còn sẽ nghĩ như vậy, nhưng hôm nay phu thê vài năm, nàng có thể rõ ràng cảm nhận được nam nhân này chung tình với mình, cũng biết, trừ mình ra, hắn sẽ không cần nữ nhân khác. Nàng có thể tự tin cùng chắc chắn như vậy, toàn bộ là bởi vì biểu hiện ngày thường của Nhượng cười cười. Đế vị này, đời trước hắn lại không phải không ngồi qua. Kỳ thật hắn muốn nói là, long ỷ này cũng không có cái gì khác biệt cái ghế bình thường, đời trước hắn muốn ngồi long ỷ này, bất quá là muốn cho nàng xiêm y đẹp nhất châu báu đắt tiền nhất thế gian này, nàng sĩ diện, hắn liền cho nàng tất cả những thứ nữ nhân đều muốn. Nhưng cuối cùng nàng lại không thể hưởng thụ... Đời này, hắn cũng là muốn để nàng trải qua ngày tốt lành. Tất cả tiếc nuối đời trước, hắn đều đền Nhượng cúi đầu hôn môi nàng, hôn vài cái, cứ nhẹ nhàng như vậy, cũng không dời đi. Hắn nói “Chớ suy nghĩ lung tung, có nàng liền đủ ta lăn qua lăn lại, còn muốn nữ nhân khác làm cái gì?”Có đôi khi hắn cũng không hiểu tại sao những nam tử kia thích tam thê tứ thiếp, có một người vợ thế này, hắn sủng còn không kịp, nơi nào còn có thời gian xử lý nữ nhân biết hắn sẽ nói như vậy, nhưng nàng chính là thích nghe. Chân Bảo Lộ cũng hôn hắn một cái, nháy mắt nói “Như vậy thì tốt, ta nói rõ ràng, hai ta thành thân bấy lâu, tính tình ta chàng cũng biết rõ, không phải là hiền thục rộng lượng, làm không được hiền hậu.”Tiết Nhượng biết nghe lời phải “Nàng thích như thế nào liền như thế nấy, không cần bởi vì ta ủy khuất mình. Nàng là thê tử của ta, hoàng hậu Đại Chu, không cần miễn cưỡng mình đến nịnh nọt người khác, mà là bọn họ tới nịnh nọt nàng. Hiện nay như vậy, sau này cũng là như thế...” Nói, hắn cầm tay nàng, tiến đến bên miệng hôn một cái, con ngươi đen ôn nhu nhìn nàng, “Chỉ cần chăm sóc tốt bản thân, bồi ở bên cạnh ta là được.”Nữ nhân đại khái đều không chịu nổi dỗ ngon dỗ ngọt như vậy, huống chi còn từ nam tử tuấn mỹ vô song, Chân Bảo Lộ cảm thấy, từ lúc hắn nhiếp chính tới nay, không chỉ những thứ khác có tiến bộ, công phu ngoài miệng cũng lợi hại rất nàng thích Bảo Lộ ừ một tiếng, sau đó mới nhớ tới ban ngày Trình thị tới, bất quá nàng biết Tiết Nhượng xưa nay không quan tâm loại chuyện này, liền cũng không nói với Tiết Nhượng đăng cơ, khắp chốn mừng Bảo Lộ mặc một thân phượng bào nặng nề rườm rà đẹp đẽ quý giá vô song, đứng ở bên cạnh Tiết Nhượng. Lúc ấy nàng nhìn văn võ bá quan dưới chân, mới cuối cùng cảm nhận được cảm giác làm hoàng hậu, sau đó thoáng quay đầu, nhìn Tiết Nhượng bên cạnh - - thấy hắn mặc long bào màu vàng sáng, chững chạc nội liễm, không giận tự uy, nhưng ở trong mắt nàng, bất quá chỉ là phu quân Chân Bảo Lộ nàng mà không có cái gì thay lệ cũ, buổi tối tân đế ngủ lại Khôn Trữ Cung của hoàng hậu. Huống chi tân đế này không có phi tử tối Chân Bảo Lộ tắm rửa xong, ngồi trên giường thêu đồ án long phượng, vừa nghe Tiết Nhượng trở về, vẫn còn ngồi, còn là Chúc ma ma nhắc nhở, nàng mới chậm quá đứng ma ma biết quan hệ phu thê Chân Bảo Lộ cùng Tiết Nhượng rất tốt, nhưng lúc này Tiết Nhượng đã là Hoàng thượng, lễ nghi nên có vẫn nên làm lại là Tiết Nhượng, nhìn thấy nàng liền bước đi thật nhanh tiến lên đón chào, nắm chặt tay nàng, dắt nàng đi bên Bảo Lộ thấy gương mặt tuấn tú của hắn khẽ phiếm hồng, mắt cũng sáng long lanh, mới hỏi “Uống rượu?”“Ừ.” Tiết Nhượng đáp lời, nhìn nàng thành thực khai báo, “Không có uống say, chỉ hơi nhiều hơn bình thường.”Hôm nay là ngày vui, tránh không được uống rượu nhiều Bảo Lộ biết rõ hắn, thấy hắn nói như vậy, liền mệnh cung tỳ hầu hạ đi chuẩn bị canh giải rượu, lại nói với hắn “Chàng đi vào tắm rửa trước.”Hắn gật gật đầu, cực nghe lời tiến phòng Bảo Lộ nhìn qua bóng lưng cao lớn rắn rỏi mặc long bào màu vàng sáng, thoáng nhíu mày, cảm thấy dù hắn làm Hoàng thượng, cũng không có gì khác ngày thường, hôm qua hắn còn cố ý nói, ở nơi riêng tư, hai người bọn họ liền xưng hô như bình Bảo Lộ nhìn tẩm cung to như vậy, cảm giác cả nhà bọn họ, bất quá là đổi chỗ ở mà thôi, cái khác căn bản không có thay đổi ma ma thấy Tiết Nhượng đi vào, mới nhỏ giọng nhắc nhở “Nương nương, tuy nói tình cảm giữa Hoàng thượng và ngài tốt, nhưng hôm nay đến cùng là không như xưa, ngài cũng chú ý nhiều chút ít.” Chân Bảo Lộ có thể làm hoàng hậu, Chúc ma ma phi thường vui vẻ, tuy nói mấy năm này, tình cảm hai vợ chồng nàng nhìn ở trong mắt, nhưng lúc này không phải thăng quan bình thường, Tiết Nhượng nhưng thăng thành Hoàng Bảo Lộ làm không được bộ dáng kính cẩn nghe theo ở trước mặt Tiết Nhượng, bất quá nàng cũng hiểu Chúc ma ma là hảo tâm, lập tức liền đáp ứng, nhưng hành động cụ thể lại là không Nhượng tắm rửa xong đi ra, Chân Bảo Lộ giúp hắn xoa xoa lọn tóc, những người khác trong tẩm điện, tất nhiên là thức thời lui đó hai người đều ngồi vào bên giường, Chân Bảo Lộ nhìn tẩm cung trang hoàng hoan hỉ, mới cười một tiếng nhìn Tiết Nhượng nói “Cứ như thành thân...” Nàng nói, ngượng ngùng chống lại ánh mắt của nam nhân trước mặt, thấy trong mắt của hắn liên tục ngậm ý cười ấm Bảo Lộ thấy hắn như vậy, càng giống tân lang ngốc ở đêm động phòng hoa chúc, không khỏi buồn cười “Nghĩ cái gì?”Tiết Nhượng cười cười, ôm nàng hôn một cái “Không có gì.”Chỉ là nghĩ đến, đời trước lúc hắn đăng cơ, một mình ngồi suốt cả một buổi tối trong Khôn Trữ Cung trống rỗng. Hắn đem tẩm cung hoàng hậu này, bố trí thành bộ dáng nàng thích, nhưng bồi hắn, cũng chỉ có bài vị của ràng đã là chuyện đời trước, những năm gần đây, số lần hắn hồi tưởng càng ngày càng ít, hôm nay lại là khó được phá lệ nhớ lại rõ ràng một đêm ngủ kế Chân Bảo Lộ đi chỗ Chân Bảo Bảo Chương như cũ ăn mặc tinh xảo vô song, trang dung rực rỡ, nàng biết mình có thể ở chỗ này, không cần chôn theo Tuyên Bình Đế, là nhờ Chân Bảo Lộ. Cho dù nàng không muốn thỉnh cầu Chân Bảo Lộ, nhưng cái gì nhẹ cái gì nặng nàng còn phân được rõ. Nàng còn trẻ, nàng không muốn là, lúc này, Chân Bảo Chương nhìn Chân Bảo Lộ mặc cung trang hoàng hậu bước vào tẩm cung của mình, lại cảm thấy chói trước nàng đi theo bên cạnh Tiêu Trạch, sau lại theo Tuyên Bình Đế, nàng không có lúc nào là không muốn làm hoàng hậu, nhưng hết lần này tới lần khác, thứ nàng hằng mơ, đều bị Chân Bảo Lộ dễ dàng có được. Hiện nay Tiết Nhượng thành hoàng đế, hậu cung không có phi tử khác, độc sủng Chân Bảo Lộ, này là phúc khí cỡ Bảo Chương gắt gao bóp hai tay, biết rõ mình này lúc này không nên đắc tội nàng ta, nhưng vẫn là nuốt không trôi cơn tức người nói mấy lời, ý tứ Chân Bảo Lộ, liền là tìm lý do tống nàng xuất cung, đổi thân phận, dựa vào dung mạo nàng, vẫn là có thể tái Bảo Lộ thật vất vả hảo tâm một lần, Chân Bảo Chương lại cảm thấy nàng ta chủ tâm khoe khoang trước mặt nàng, điên cuồng nói “Ngươi thật cho là mình được người người sủng ái, hết sức hạnh phúc sao? Nương ngươi - - “Chân Bảo Chương vừa muốn mở miệng, liền thấy nam tử cao lớn mặc long bào màu vàng sáng đi đến, thấy mặt hắn lạnh như băng, hoảng sợ im miệng không nói. trễ rồi cưngTiết Nhượng đã không phải là Tiết Nhượng ngày Bảo Chương đột nhiên sinh ra sợ thanh tỉnh lại, mặc dù muốn nhìn Chân Bảo Lộ thống khổ, nhưng nếu là nói ra chuyện Từ thị, vậy nàng cùng nương nàng cũng sẽ bị tra Bảo Lộ đối lời Chân Bảo Chương nói không có hứng thú, nhưng nghe nàng ta nhắc đến nương mình, ngược lại khó được nghiêm túc nghe, không ngờ lúc này, Tiết Nhượng Tiết Nhượng dẫn nàng ra ngoài, cầm tay nàng, nhàn nhạt hỏi “Sao tới nơi này?”Chân Bảo Lộ nói chi tiết “... Ta mới không tốt bụng như vậy, chỉ là lần này khó được mềm lòng, tam đường tỷ này, nếu có thể xuất cung, lập gia đình sống qua ngày, ta coi như là làm một việc tốt, xem như là tích phúc cho Đường Đường cùng Trường Phúc.”Tiết Nhượng ừ một tiếng, vẻ mặt cũng có chút nghiêm túc. Chân Bảo Lộ còn tưởng rằng hắn không thích mình lui tới với Chân Bảo Chương, nhéo nhéo bàn tay hắn, thấy hắn cười, cũng khẽ mỉm cười. Chỉ là nàng nghĩ tới lời khi nãy Chân Bảo Chương chưa nói hết, tổng cảm thấy có chỗ nào không thích quá cảm giác này, lập tức liền bị bận rộn xử lí việc trong cung đánh một ngày kia, ngoài cung đột nhiên truyền đến tin tức. Nói là Chân Bảo Chương bị đưa ra ngoài cung sau, tạm thời an trí ở một thôn trang, hôm đó Trình thị cố ý đi thăm nữ nhi, không ngờ đang yên đang lành, tòa nhà này đột nhiên hỏa hoạn, Trình thị cùng Chân Bảo Chương bị vây ở trong phòng, sống sờ sờ bị chết Bảo Lộ mới nhớ tới, hôm đó lời Chân Bảo Chương chưa nói hết, đợi buổi tối Tiết Nhượng trở về, nàng cố ý làm bộ như lơ đãng, thuận miệng nói trước mặt Nhượng vốn là giang hai tay, nhìn thê tử giúp hắn cởi dây lưng, nghe nàng nói như vậy, nơi nào không biết rõ trong lòng nàng đang suy nghĩ gì, lập tức nắm tay nàng “Tiểu Lộ.”Chân Bảo Lộ ngẩng đầu nhìn Nhượng nhìn mắt nàng, hỏi “Nàng hoài nghi ta?”Tiết Nhượng hiểu nàng rất rõ, Chân Bảo Lộ dừng một chút, không có phủ nhận. Nàng tin tưởng Tiết Nhượng, biết mặc kệ hắn làm chuyện gì, đều là vì tốt cho nàng. Nhưng mặc dù như thế, nàng cũng không thích cảm giác mình bị lừa gạt. Nàng cũng không hy vọng chỉ là hắn đơn phương trả giá, bọn họ là phu thê, một ít chuyện, đều là có thể cùng nhau gánh không lên tiếng, Tiết Nhượng cũng không là trong lòng nàng còn có chút khẳng định, cảm thấy khẳng định là Chân Bảo Chương cùng Trình thị làm cái gì, Tiết Nhượng mới hạ thủ, mà Tiết Nhượng đối nàng xưa nay rất tốt, chỉ cần nàng hỏi, hắn nhất định sẽ lúc này đây, hắn không có nói nàng đoán sai sao?Chân Bảo Lộ cẩn thận giương mắt, quan sát thần sắc hắn, thấy hắn như thể không vui. Chỉ thế này, Chân Bảo Lộ liền tự trách. Nàng đang làm cái gì vậy?Nàng giơ tay lên, xoa bóp mặt hắn, mềm mại gọi “Đại biểu ca.”Lông mi Tiết Nhượng giãn ra một chút, nhìn nàng nói “Tiểu Lộ, ta biết rõ tính tình nàng, nếu thật có chuyện gì, ta sẽ không gạt nàng. Nàng hiện thời cũng đã làm nương, ta sẽ không chỉ xem nàng như tiểu cô nương lúc trước...”Tiết Nhượng ở trước mặt nàng, cho tới bây giờ chưa từng nói dối, lúc này, Chân Bảo Lộ nơi nào còn nghi ngờ cái gì, chỉ ôm hắn nói “Ta biết rõ, chuyện hôm nay, là ta không đúng.”Vì Trình thị cùng Chân Bảo Chương, cần gì chứ?Ngày kế, Chân Bảo Lộ liền phân phó người trước đó được nàng phái đi, bảo các nàng không cần lại tra chuyện Chân Bảo thật sự có nội tình gì, nàng cũng không muốn biết thêm.
Đời trước Chân Bảo Lộ cao ngạo xinh đẹp, tham mộ hư vinh, nằm mộng cũng muốn thấy người sang bắt quàng làm họ, tiếp tục trải qua cuộc sống ăn sung mặc sướng, kết quả đi đời nhà ma. Sau khi sống lại, Chân Bảo Lộ quyết định chân thật sống qua ngày, chăm sóc thật tốt cho hai đệ đệ sinh đôi, còn kén chồng theo tiêu chuẩn khỏe mạnh, thành thật, biết làm chút ít việc nhà. Thành thân, Chân Bảo Lộ rất hài lòng với lão công của mình, dù cho lớn lên có bộ dáng rất đào hoa. Chân Bảo Lộ thành thành thật thật làm mộtthê tử ngoan, mỗi ngày tính toán tỉ mỉ sống qua ngày. Chứng kiến lão công nhà mình từng bước thăng chức, Chân Bảo Lộ chẳng những không có cao hứng, ngược lại lo lắng, Cho đến một ngày truyền tới tin tức - - Lão công tạo phản thành công... - - Tiết Nhượng Nàng muốn cuộc sống ăn sung mặc sướng, ta cho nàng. PS Nam chủ không nói nhiều lắm, nhưng là đau lòng thay cho lão bà ~ Ăn vào hiểu ra Ngọt sủng, hằng ngày. Không thích chớ phun. Editor Skinny Cat, meoOm.
sủng thê làm hoàng hậu