Chương 8: Trốn ra ngoài bị phát hiện. « Chương Trước. Quản Lý. Chương Tiếp ». Anh một hơi uống hết nửa chai rượu, anh đã quá quen với việc này, không có gì đáng để anh tức giận nữa. Đến tối, Hắc Bạch Lam rời khỏi công ty, anh nói với thư kí Lê. - "Đến trường
- Rõ ràng tao bắn trúng nó, rồi rớt ngay xuống đây, vậy mà giờ đây lại không thấy. - Tiếng một người đàn ông kêu lên - Nhìn này, vũng máu này chắc là của nó rồi, mày bắn trượt, để nó còn sức, chạy rồi, lần sau nhắm cho kĩ vào rồi hẵng bắn. - Tiếng một người đàn ông khác vang lên. Nói rồi, cả hai người bỏ đi.
" Không được, không thể để mọi chuyện tiếp tục diễn ra thế này được . Phải tìm cách nào đó để giúp 2 đứa nhỏ thoát khỏi hắn mới được. Nếu không 2 đứa nó sẽ chết mất. Nhưng cách gì đây ". Ana vừa suy nghĩ vừa đi qua đi lại.
"Anh sẽ không để em đợi lâu, đêm nay em muốn cái gì anh cũng sẽ thỏa mãn em" Mộ Bắc Ngật mặt không đổi sắc nói, mặt Dịch Bắc đỏ đến mức. muốn nổ tung, xem anh ta là người tàng hình à?
Nó đồng ý nhưng miễn cưỡng lắm, mà giờ nó cũng không chịu về nhà nữa rồi, nó trốn biệt ở dưới này. Tôi không biết nó có giữ lời không. Nói thật với chú có ba mẹ nào cần lên thiên đàng đâu, chỉ cần nhìn thấy các con khôn lớn, sống khỏe mạnh, thành công ở
Vay Tiền Nhanh Chỉ Cần Cmnd. Không phải tự dưng Lục Tình nổi hứng muốn đi đâu đó một thời gian, nguyện vọng này đã ấp ủ từ nhiều năm trước, cô chỉ hi vọng một ngày nào đó có thể tự do đến những nơi mình muốn. Không ngờ chuyến đi đầu tiên lại đi cùng với Lãnh Phương Đông, nghe cô bày tỏ mong muốn rời đi một thời gian, hắn trầm ngâm suy nghĩ một hồi mới lên tiếng “Được”Cô ngạc nhiên nhìn hắn, quá dễ dàng sao? Hắn đồng ý thật sao? Còn đang mơ hồ thì hắn nói tiếp“Chúng ta cùng đi, em muốn đến đâu?” “Anh cũng đi nữa hả?” Hèn gì hắn dễ dàng đồng ý như vậy?“Đương nhiên, em không thích” “Không phải”“Ngoan, em muốn đi nơi nào?” Tay hắn vuốt ve môi cô.“Đi đâu cũng được” Cô bẽn lẽn đáp, từ nhỏ ngoài thành phố này chưa hề bước chân đến nơi khác, cũng coi như kẻ mù vậy, đối với những nơi kia toàn chỉ được nhìn qua trên sách báo.“Ừm” Hắn tự mình quyết định, giống như đã có đáp án trong lòng. Cô sao cũng được miễn là có hắn bên cạnh. Màn đêm buông xuống, làn sương mỏng khiến cánh tay trắng nõn se lạnh, đứng trên ban công ngắm nhìn phố xá đông đúc bên dưới, trong lòng bồn chồn không yên, háo nức đến nỗi không tài nào chợp mắt được, hành lí đã được xếp gọn trong vali chỉ cần ngày mai tỉnh giấc là có thể lên đường. Đang định đóng cửa vào nhà thì đã bị một vòng tay mạnh mẽ ôm chặt từ phía sau, Lục Tình mỉm cười ngửi thấy mùi vị quen thuộc, mặc cho hắn ôm lấy.“Sao còn chưa ngủ?” Tối hôm trước, đã thỏa thuận đêm nay không được chạm vào cô , đề phòng người đàn ông kia đột ngột hóa sói nên ngay khi chập chờn tối cô đã ôm gối sang phòng khác. Bởi vì năn nỉ được hắn, đến tận bây giờ bên hông còn đọng lại dấu vết bầm tím.“Em chỉ muốn hít thở không khí một chút”Hắn vùi sâu vào sau gáy,bàn tay không thành thật vuốt ve bụng cô. Càng lúc càng không thành thật, hôn cắn vành tai mẫn cảm, luồn qua lớp vải mỏng xoa nắn đầy đặn trước ngực, nhũ hoa se cứng lại, cô rùng mình giữ tay hắn lại“Đừng mà”Lãnh Phương Đông trầm mặc xoay cô lại, thân hình cao lớn đè lên, ngấu nghiến đôi môi đỏ mọng một cách cuồng người bị ép sát vào thành lan can, cô thẹn thùng đáp lại đầu lưỡi càng quấy của hắn. Nụ hôn chấm dứt là lúc cô thở hổn hển vùi mặt vào ngực hắn.“Được rồi, em về phòng đây” Cô ngẩng lên thành khẩn nhìn Phương Đông bóp mông cô thật mạnh, đôi tay có lực xoa nắn, váy đã xốc lên để lộ nội y hình quả dâu xinh xắn.“Anh đã hứa rồi mà” Cô chu môi kháng nghị.“Hứa cái gì?” Hắn lãm đạm đáp, ngón tay thô dài đưa vào nơi tự mật, ra sức chọc ghẹo đùa nghịch.“Đừng…” Lục Tình tê dại mơ hồ, nhỏ giọng van ngậm lấy môi cô, dịu dàng săn sóc khơi dậy ham muốn. Ngón tay không ngừng động khiến quần lót trở nên ướt đẫm, cô luôn bại dưới tay đại ác ma, mà hắn là một đại sói xám vô cùng háo sắc. “Đông” Lục Tình bị hôn đến tình mê ý loạn, bên dưới không ngừng co rút mãnh liệt, cả người mềm nhũn xụi tay của hắn tăng thêm lực đạo, môi mỏng rơi xuống mí mắt rồi ngao du xuống cần cổ, liếm cắn xương quai xanh quyến rũ. Lần lượt cởi bỏ trói buột trên người, giải phóng vật cứng rắn, hắn kéo quần lót, nâng một chân cô lên, thấy cô đã đủ ướt thì mạnh mẽ xông vào. Trong cơn đê mê, ánh mắt cô trở nên mơ hồ, cắn xuống bắp vai to sụ để giảm bớt đau đớn. Vì lo sợ cô bị thương nên hắn không dám quá manh động, nhớ lại lần kích thích điên cuồng ngay tại địa điểm này đã khiến thắt lưng cô bị vẹo, hại hắn nghẹn suốt một tuần. Xốc cả người cô lên, giữa hai đùi truyền đến cảm giác co rút càng hỗ trợ cán gốc chọc vào nơi sâu nhất, hắn lùi về phía sau dựa lưng vào vách tường tay nắm chặt eo mềm mại, di dộng thắt lưng rút ra tiến vào. Thời gian chậm trãi trôi qua, càng làm lòng cô nóng như lửa đốt, hắn vẫn giữ vững tốc độ, ngón tay bấu chặt vào da thịt của hắn, tiếng rên rĩ đỏ mặt làm bầu không khí trở nên nóng hơn bao giờ hết, trời đứng gió cộng thêm màn vận động kịch liệt, chẳng mấy chốc thân thể cô trở nên đẫm mồ hôi, mồ hôi nhỏ giọt từ chóp mũi rơi xuống, rít dính rất khó bờ đỉnh điểm cao triều, Lục Tình nức nở thở hổn hển. “Tình, em làm cho anh trở nên điên cuồng” Lãnh Phương Đông ngấu nghiến hôn môi cô, thở dốc nặng nề, gương mặt ngăm đen che phủ bởi tình chân cô siết chặt hông hắn, nơi ẩm ướt phun ra nuốt nào cự vật to lớn, bắp đùi vỗ phành phạch vào nhau.“Chậm một chút” Môi cô khẽ nhấp nháy.“Em sẽ thoải mái sao?” Lần nữa đột ngột bị lấp đầy, cơ thể mềm mại đong đưa theo tiết tấu cuồng dã.“Đông xin anh mau dừng lại…”Lục Tình cắn răng để không bật ra những tiếng nỉn non, đầu ngón tay chạm lên đường cong cương nghị trên gương mặt hắn, lau đi giọt mồ hôi nhễ nhại. Hắn thỏa mãn rên rỉ xốc cô lên mạnh mẽ tiến sâu. Cô ngây ngất cắn môi dưới của hắn, tay chân nhũn như con chi chi, ánh mắt mông lung nhìn mọi thứ lập lờ xung cùng, Lục Tình mất cả chì lẫn chài, mặc cho hắn ôm trở về phòng cũng không biết. Vừa đặt lên giường đã mệt mỏi ngủ say, thân hình cao lớn nằm đè trên người một tất không rời cũng chẳng có sức đẩy Phương Đông bất đắc dĩ nhìn người phụ nữ dưới thân nhẹ nhàng hít thở, dục vọng còn chưa phát tiếc đủ bất hạnh chìm nghỉm. Bú mút đôi môi sưng đỏ, thương tiếc xoa xoa tâm mi đang nhíu chặt lại của cô, hắn không đành lòng đánh thức cô nhàng tách hai đùi cô chen vào giữa, cự vật cứng rắn từ từ đẩy vào, ôm thân thể nhỏ nhắn phía dưới không dám động mạnh, chôn mình bên trong ấm áp, hắn kìm chế từng đợt run nhiên trong bóng đêm, hắn bắt gặp ánh mắt ướt át đang mở to nhìn mình, hôn xuống chóp mũi cô.“Làm em tỉnh giấc à?” “Động tác lớn như vậy không tỉnh mới lạ” Lục Tình cười yếu ớt, hai tay ôm chặt thắt lưng tinh nhích hông, dịu dàng di động, cô rên khẽ ưỡn người lên đón nhận tất cả của hắn. Nơi kết hợp trơn trượt suýt chút nữa khiến hắn lệch đường, Lãnh Phương Đông rầm một tiếng, nắm lấy mông căng tròn điên cuồng luận hôm sau, Lục Tỉnh mơ màng mở mắt nhìn quanh, thấy lạ lẫm liền giật mình bật dậy. Cô đang nằm trên chiếc ghế mềm mại, nghe tiếng ù ù mới phát hiện mình đang ở trên máy bay.“Tỉnh rồi à?”“Sao anh không kêu em dậy?” Thấy hắn bước vào ngồi xuống bên cạnh, cô bĩu môi oán tránh.“Còn không phải em ngủ quá say hay sao? anh không đành lòng” Hắn ôm cô vào lòng, hôn lên tóc mai mềm mượt.“Anh đưa em lên máy bay à?” “Đương nhiên”Trà Muộn- d d l q đTưởng tượng đến khung cảnh một cô gái ngủ say được người đàn ông cao lớn bế trong lòng thu hút ánh mắt hiếu kỳ của nhiều người. Cô tin chắc sắc mặt của hắn sẽ không biến đổi nhưng cô da mặt mỏng, nghĩ đến việc đó thôi hai má đã đỏ bừng cả lên.“Đói bụng chưa?” Cô liền lắc đầu, lần đầu ngồi trên máy bay, dạ dạy hơi khó chịu nên chẳng muốn ăn gì. Ngã đầu tựa lên bờ vai vững trãi, nhắm nghiền mắt, dường như ngủ vẫn chưa đủ, chẳng bao lâu liền rơi vào mộng mị. Đến khi Lục Tình mở mắt lần nữa đã thấy mình đang ở trong một căn phòng sang trọng. Ngơ ngác tìm kiếm xung quanh, cửa sổ lớn thông với hướng gió nhìn thấy bờ biển xanh mát, trong lòng cô hưng phấn không thôi, tìm mãi không thấy đôi dép đành chân trần bước xuống bờ cát trắng mịn, nơi đây tuyệt đẹp giống khung cảnh thần tiên trong thích đùa nghịch những cơn sóng nhẹ vỗ vào bờ, Lục Tình như đứa trẻ được thả tự do, nô đùa chơi một mình, dường như nơi này đối với cô vô cùng thân quen. Nhanh chóng hòa mình vào thiên nhiên, vào biển trời mênh mông, nghe tiếng sóng vỗ, tiếng gió, lắng nghe âm thanh của biển Phương Đông đứng trên bờ cát, hình ảnh đáng yêu làm hắn ngây người. Ở phòng ngủ không thấy cô đâu hắn liền đoán được cô ở đây. Quả nhiên hắn đoán đúng, bắt gặp bóng dáng nhỏ nhắn, đôi chân trắng tuyết hòa vào làn sóng bọt trắng xóa. Hắn bước dài đến gần bên, ôm lấy vòng eo thon thả “Có thích không?” Lục Tình cười rạng rỡ, gật mạnh và hỏi “Đây là đâu?” “Là đảo tư nhân, ở đây chỉ có hai chúng ta” Hắn ôm cô đến ngồi xuống bãi cát. “Chẳng lẽ ở đây không có ai?” Cô mơ hồ nhìn quanh“Ừm” “Vậy làm sao chúng ta đến được đây” Nơi này tiện nghi như vậy, cô còn tưởng là khách sạn hay khu nghỉ dưỡng chứ.“Em chỉ cần vui vẻ, mọi chuyện cứ để anh” Bàn tay có lực vuốt ve bụng cô, liếm cắn cần cổ trắng ngần."Á... nhột quá!” Cô cười khúc khích né tránhLãnh Phương Đông dùng tay kẹp hai tay cô lên đỉnh đầu, đồng thời hôn chặn môi cô, nụ hôn cuồng dã như muốn hòa vào Tình ngoan ngoãn chủ động dâng môi lên, sau một lúc hắn mới chịu buông tha, tay nhanh chóng tháo rỡi vải vóc trên người cô.“Đừng, em còn đau lắm” Lục Tình khép vội chân.“Ngoan, anh sẽ nhẹ nhàng” Tên đã lắp sao có thể không bắt, hắn nỉ non dỗ dàng.“Ưm, đừng như vậy, em lạnh” Chiếc váy maxi trên người dễ dàng bị cởi bỏ, làn da trắng ngần trở nên đỏ lự dưới ánh mắt nóng Phương Đông cởi áo phông trên người, lót dưới lưng cô, bàn tay lần mò cởi bỏ thắt lưng.“Em, em muốn ở trên” Lục Tình xấu hổ đặt tay lên ngực trần cứng rắn của hắn.“Được” Khóe môi hắn nhếch lên thành một cong, nằm xuống bên cạnh cô.“Nhắm mắt lại” Lục Tình nghiêm túc ra lệnh, cô trườn lên đùi hắn.“Được” Hắn nằm yên nhắm mắt, thầm đoán xem cô sẽ làm gì.“Khi nào em chưa lên tiếng, anh không được động đậy cũng không được mở mắt, có nghe không?” Lục Tình mím môi cười, tay chân thành thục cởi cởi đai quần, cự vật khổng lồ bên dưới chiếc quần lót màu đen dần trở nên cứng nóng như bàn tay cô ướt đẫm, cúi thấp đầu hôn xuống lồng ngực, cơ bụng săn chắc run lên theo động tác của cô. Nụ cười trên môi cô càng nở rộ khi thấy mồ hôi chảy ròng ròng trên trán hắn, liếm cắn xương quai hàm quyến rũ, vân vê gương mặt cương nghị, không sợ chết mà hì hục ra sức nhóm ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội. “Tình” Bàn tay to lớn bao lấy eo cô, nặng nề thở dốc.“Đã nói là nằm yên mà” Lục Tình bóp chặt vật đen ngòm, mạnh dạn đưa đầu lưỡi liếm láp, lúc nhanh lúc chậm khiến nó đứng sững, đây chính là thứ làm cho cô phải chịu khổ cũng làm cô sung sướng không thôi. Ít ra những lúc này được nắm quyền chủ động, để xem cô sẽ khiến hắn chịu đựng không nổi mới ra nuốt vào cự vật trong khoang miệng, hàm răng và môi cứng đờ, mỏi nhừ vì há quá lâu. Trong miệng thoang thoảng mùi vị tinh dịch nồng đậm, tiếng thở dốc của hắn nặng nề, khản đặc, rên rỉ không thành tiếng…Khó khăn dứt ra, Lục Tình ngã dúi vào bụng hắn, lấy lại bình tĩnh, cô nhanh chóng đứng dậy, xoay người bước từng bước thật khẽ. Lãnh Phương Đông cảm thấy người bên cạnh không có động tác liền mở mắt choàng dậy, bóng dáng chạy xa xa kia không phải là muốn trêu đùa hắn sao? Khéo quần lót lên, hắn hét lên“Lục Tình, em được lắm!” Bước chân đuổi theo sau.“Á, đừng đến đây” Lục Tình nhảy dựng, chân thoăn thoắt chạy vọt vào nhà đóng sập cửa lại.“Em chết chắc rồi” Không nặng không nhẹ, hắn bình thản híp mắt nguy hiểm.“Cho em một cơ hội cuối cùng, mau mở cửa ra” Hắn đập cửa phanh phanh.“Không mở, có chết cũng không mở. Lãnh Phương Đông, tha cho em đi, em thật sự mệt lắm!” Lục Tình yếu ớt nói vọng ra“Đợi anh vào được thì xem em mệt đến mức nào?” Giọng điệu đầy vẻ uy hiếp, lửa trong hắn chỉ có cô mới dập tắt, sao có thể buông tha cho cô dễ dàng như vậy.
Lãnh Phương Đông chống đỡ cơn khoái cảm đang chạy dọc khắp người, ánh mắt hắn nhuộm men say, âu yếm nhìn người phụ nữ dưới thân, ôm cô vào cô lên thành bồn tắm, hắn dùng vòi nước rưới , cả thân thể toàn vết tích hoan ái, gỡ đùi cô ra, bản thân ngồi chồm hỗm mắt nhìn đối diện với nơi bí ẩn. Dòng nước đặc sệt màu trắng đục từ khe hở chảy xuống, vách tường thịt sưng đỏ đến đáng thương, còn đang run lẩy bẩy vì không chứa hết tinh dịch của nhiên bị tác động của dòng nước lạnh khiến Lục Tình co rút, lùi về sau lại đụng phải không gian chật hẹp, cô bất mãn chau mày, khép đùi lại mạnh mẽ banh ra, đưa đầu vòi nước xối vào hang hốc, đầu ngón giữa đẩy vào khuấy đảo bên Tình thở dốc rên ư hử, chân giãy nảy.“Anh mau dừng lại”“Ngoan, tôi tẩy rửa cho em” hắn tiếp tục động tác một cách thành thục, nhưng có phần thô lỗ, sự khích chặt của cô làm hắn tê cứng, đầu óc mộng mị, phân thân phình trướng thèm khát muốn xông vào nơi ấm áp.“Ưm, nhẹ một chút” Lục Tình bắt lấy tay hắnHắn ngồi dậy nâng thắt lưng của cô lên dựa hẳn vào bờ vai săn chắc, lấy sữa tắm cho vào lòng bàn tay, sau đó thoa khắp người cô, da thịt nhẵn mịn nay càng thêm trơn láng, bàn tay ngao du mọi ngóc ngách trên thân thể trắng tác lúc dịu nhẹ, lúc mạnh mẽ như dòng điện kích thích dây thần kinh mẫn cảm, Lục Tình ngại ngùng tránh né, chu môi phản nhìn vẻ mặt đáng yêu của cô, hai má ửng hồng, hung hăng cắn mút đến sưng đỏ. Cúi đầu bắt lấy cánh môi hồng nộm, hắn điên cuồng mút lấy mật ngọt trong khoan miệng cô, quấn đầu lưỡi mềm mại vừa liếm vừa hút, phát ra âm thanh yêu tay thô cứng, to lớn chen vào giữa hai đùi mật, ngón tay len lỏi đi vào, ngay lập tức nuốt lấy, giữ chặt khiến hắn khó khăn mà di chuyển ra vào.“Ưm…” Ngay khi hắn buông tha cho đôi môi, đầu cô dụi vào khuôn ngực rắn chắn, rên rỉ thành tiếng.“Đông…người ta khó chịu…” Giọng cô mị hoặc, bầu ngựa sữa dụi dụi vào ngực hắn.“Hử…em đúng là tiểu yêu tinh, lại muốn tôi làm em hả?” Ngón tay ra vào với tiết tấu mãnh liệt.“Ưm…muốn anh” Đôi môi run rẩy lướt trên da thịt chắc nịch của hắn. đầu lưỡi rục rè liếm đầu ti.“Em không phải mệt lắm sao?” Hắn nhếch môi đắc ý, nhưng vẫn cố tình trêu chọc"…không có mà” cô nũng nịu vuốt ve lưng của hắn“Lần sau tôi làm có khóc lóc đẩy tôi ra không?” Hắn ngậm nụ hoa của cô, răng di di cắn mút“Không có” Lục Tình lắc đầu quần quật, sâu trong cơ thể lại truyền tới cảm giác khoái Phương Đông hài lòng thưởng cho cô một nụ hôn sâu, cán gốc nóng bỏng dựng đứng chọc vào đùi dưng hắn xoay người kéo cô đứng dậy, liếm cắn tai nhạy cảm.“Cầm lấy nó” Hắn cầm tay cô ma sát vào giữa đùiLục Tình ngây ngốc sờ nắn vật to lớn kia, hơi nóng nhanh chóng truyền đến tay cô, nóng rát, cô bóp chặt, dùng cả hai bàn tay nâng lên, vuốt ve từ gốc đến đỉnh.“Dùng cái miệng nhỏ của em” Hắn thở hồng hộc, liếm môi côLục Tình nhất thời còn chưa hiểu ý hắn, những từ ngữ sâu xa thật thô tục, đến khi hiểu được, lại nhìn vẻ mặt cao ngạo đáng đánh đòn của hắn, cô tức giận dùng lực bóp một kích bất ngờ khiến đầu hắn như bị sét đánh, ánh mắt tối tăm nhìn người phụ nữ đang đùa bỡn mình, hắn hung hăng trừng cô một cái, miệng rên rỉ“Mau lên, nếu không em biết tay tôi”Lục Tình ngồi chồm hỗm nhưng thân hình cao lớn của hắn, cô có cố ngước cổ lên cũng không chạm được đến thứ kia.“Không được” Cô bất đắc dĩ lắc đầu. Lãnh Phương Đông đâu dễ tha cho cô như vậy, xốc hai nách cô nâng lên, đến khi mặt Lục Tình dụi vào háng cô đỏ bừng, lại bị hắn kìm chặt nên thứ to lớn dụi thẳng vào má, Lục Tình hé môi liếm đỉnh đầu, của hắn lớn như vậy làm sao cô nuốt vào được, cô rối rắm chỉ chạm môi xung quanh cán gốc.“Ngậm nó vào”“Không vào được” Cô sợ hãi kêu lên“Há miệng của em ra”Miệng cô mở ra, từ từ cho vào từng chút một, cổ họng bị chặn cứng dù chỉ mới nuốt hết phân Phương Đông ghì chặt sau gáy cô, nhấn mạnh vào, khẽ răng ma sát khiến vật kia như muốn nổ Tình không có chút kinh nghiệm nào, lại bị hắn dồn ép phải nuốt hết vào khoan miệng, cô cảm nhận được vật kia chui đến tận cuốn họng vội muốn thoát lui lại bị hắn đẩy Tình chỉ còn biết vừa nín thở vừa mở miệng to hết mức, nuốt vào phun ra, nước bọt của cô thấm ướt toàn bộ gốc cán, cô còn ngửi được mùi tanh nồng của tinh dịch, nhất thời muốn nôn hắn chẳng cho cô cơ hội để thối lui, Lục Tình ngoan ngoãn lấy lòng hắn.“A…” Cô khó nhọc thả ra, khóe miệng vươn vãi tơ bạc, chảy xuống thở hổn hển ngồi phịch xuống nền gạch lạnh Phương Đông cúi người ôm cô lên.“Đừng làm nữa, em không chịu nổi” Cô đáng thương cầu xin“Ngoan, một lần nữa” Hắn mơn trớn trên má cô“Đừng ở đây, lưng em đau lắm!” Cô thì thầmHắn xốc cô dậy, bế ngang vào lòng, đẩy cửa bước ra khỏi phòng người được đặt nhẹ xuống nệm, lấy khăn lau qua loa nước ứ đọng trên người của cô và hắn, quăng cái khăn xuống đất, tách nhẹ hai chân cô ra, chen người lưỡi ấm nóng vùi vào lối đi, răng môi thô lỗ liếm mút khiến nước ra ồ ạt, đã sớm bị hắn làm cho ẩm ướt nay lại thêm sự cuồng nhiệt khiến ham muốn càng cháy rên hừ hử, ôm chặt lấy đầu hắn.“Á…” dịch mật lại luồn lách tuôn ra, cô không nhịn được mà hét lên, ưỡn lưng lên tiếp nhận đầu lưỡi hắn đâm sâu vào trong.“Đông, đừng mà…em không chịu nỗi” Cô khóc lóc rên la“Muốn sao?” hắn tà mị thổi luồn hơi nóng vào mặt cô.“Ưm... mau cho em”Lãnh Phương Đông nâng cô lên, nhét cái gối dưới mông cô, banh rộng hai đùi đè chặt xuống, môi lưỡi thô lỗ luồn vào khuấy động bên trong mật động, hai mắt Lục Tình mơ hồ không còn biết gì nữa, khoái cảm cực lạc dâng từng tần sóng khiến dòng nước sâu trong cơ thể ồ ạt tuôn ra, hắn vùi đầu đầu lưỡi vào nơi ẩm ướt vừa mút vừa hút một cách mãnh liệt, khiến đóa hoa kiều diễm trở nên sưng đỏ cả lên, lớp cánh hoa run lẩy bẩy.“Ưm….đừng như vậy" Lục Tình không còn hơi sức thì thào.“Cái miệng nhỏ của em rất ngọt” hắn chồm lên mơn trớn trên má cô, đầu lưỡi luồn vào hôn mút, điên cuồng cắn mút khiến cổ họng cô trở nên khô khốc, đầu lưỡi tê dại mặc cho hắn quấn thở hổn hển dứt môi ra, di chuyển lưỡi liếm cần cổ trắng ngần đến ướt sũng. Mỗi nơi hắn lướt qua là cảm giác kích thích truyền đến tận đầu ngón chân, dây thần kinh nhạy cảm như bị dòng điện xẹch qua, tận sâu trong cơ thể khao khát ham muốn, muốn được yêu thương, muốn hắn tiến vào chiếm lấy cô.“Đông….ưm ..” Ánh mắt ướt át, như nước hồ thu nhìn hắn, môi run mút nụ hoa chùn chụt, cô có cảm giác nụ hoa bị cắn đứt lìa khỏi ngực vậy, nhói lên đau đớn. Hắn không để tâm đến lời van nài của cô, môi lưỡi vẫn vừa dịu dàng, vừa mãnh liệt dọc theo đường cong cơ thể, bụng nhỏ vì hắn làm nhột, cô bật cười khúc khích, hắn lại trừng phạt hôn sâu khiến cô sơ lụi, đầu vùi xuống Phương Đông sớm đã chịu không nổi, cán gốc sưng tấy phình to chờ đợi được phóng thích, đút ngón tay vào giữa đùi cô, ngay lập tức bị sự khích chặt, từng lớp thịt bao lấy ngăn chở, hắn không nhịn rên lên, yếu hầu lên xuống nuốt nước bọt, hắn rút ra, nâng vật to lớn chen vào đẩy mạnh một cái, không đợi cô thích ứng đã động thắt lưng, mãnh liệt ra vào, mỗi cú thúc là sâu tận tử cung, xuyên vào tận gốc.“Ưm...nhẹ một chút” Lục Tình a ư ngân nga, hai tay ôm lấy gáy hắn.“Tình...em là của tôi” hắn rống lớn, áp cả tiếng va chạm tình ái.“Ưm…” Hắn cúi xuống tìm môi cô hôn hít, liếm đầu mũi nhỏ nhắn phiếm hồng đã lấm tấm mồ lưng hắn lên xuống không ngừng nghỉ, dồn dập ra vào, mồ hôi trên trán hắn, trên khuôn ngực rắn chắc nhỏ từng giọt từng giọt xuống người cô. Lục Tình a ư bấu vào vai hắn, òa lên tiếng nức nở“A...đừng động nữa” “Ngoan, chịu đựng một chút” Tấm lưng tráng kiệt nhấp nhô.“Ưm...em khó chịu” Lục Tình quơ quạt hai hai lại bị hắn nắm chặt.“Mau lấy cái gối ra đi” hai mắt ngập nước, mông Phương Đông nâng eo cô lên, rút cái gối ra, nằm sấp lên người cô, bên dưới vẫn kịch liệt đâm giác khoái cảm mà người phụ nữ này mang đến làm cho hắn sung sướng tuột độ, chưa bao giờ hắn tin tưởng bất kì điều gì, nhưng từ khi gặp cô, hắn lại tin vào định mệnh, ông trời cho hắn gặp được cô, lấp đầy khoảng trống trong trái tim lạnh lẽo, cô không phải là tiểu thiên sứ mà chính là tiểu yêu tinh, đến để giày vò tâm can mê mụi thân thể mềm mại, nụ cười, giọng nói ngọt ngào của cô, ánh mắt như có sức hút khiến hắn càng ăn càng ở trong cô, hắn dường như nghe được tiếng rên rỉ của chính mình, nhóm lên ngọn lửa cho mùa đông lạnh giường vì động tác của hắn mà rung lắc dữ dội, Lục Tình có thể cảm nhận được nệm bị đẩy lên phía trước, lúi sâu xuống dưới.“Ưm…” cô ôm lấy lưng hắn, đầu móng tay bấu chặt vào da nâng hai đùi cô đặt lên vai, rút ra rồi lại đẩy mạnh vào, trong cô lúc khích chặt lúc trơn trượt làm hắn điên cuồng luận động.“Chậm một chút…” Lục Tình thì thào, những giọt nước mắt như những viên pha lê, tinh khiết hòa trên gương mặt ướt thanh va chạm phành phạch, tiếng nước nhóp nhép vang dội cả căn phòng kín, không khí bao trùm mùi hoan ái nồng bầu ngực lắc lư theo tiết tấu ra vào của hắn, hai con thỏ trắng nhảy nhót đong Phương Đông ghé xuống hôn tới tấp lên má, lên môi, bàn tay bao trọn lấy bầu ngực tròn hai ướt đẫm, mồ hôi hòa quyện trên da thịt, hắn luồn ngón tay vào mái tóc ướt nhẹp của Tình mở rộng hai đùi kẹp chặt eo hắn, chủ động đón nhận hắn vận động kịch liệt, hung ác tấn cùng, cô xơ lụi vùi đầu vào nách hắn, ôm chặt thắt lưng tráng kiệt, luồn mật dịch ẩm ồn ạt tuôn trào. Hắn rống lên, thúc một cái vào sâu kín phun dịch bỏng lấp đầy đóa hoa ướt át. Hắn siết chặt cô vào lòng, thỏa mãn nằm sấp trên người cô.
Lục Tình vô cùng ủy khuất nhìn xuống người mình, cô nheo mắt cười tươi như hoa, nũng nịu sà vào lòng Lãnh Phương Đông, bầu ngực non mềm vô thức dán lên da thịt nóng hổi của hắn.“Anh không thích hả?” Hỏi xong, Lục Tình lại ngửa đầu hôn lên chiếc cằm lún phún râu, ôm chặt lấy thắt lưng tráng kiện, cười khì khì ngả đầu vào cổ hắn.“Hừ! Không khen người ta một tiếng mà còn…” Chưa kịp nói dứt câu,...Lãnh Phương Đông đã dùng cái khăn choàng bao lấy cơ thể Lục Tình, cô ngoe nguẩy cái đầu nhỏ kháng nghị.“Hư ~ Anh đang làm gì vậy?” Lãnh Phương Đông chẳng thèm liếc mắt, bọc cô như gói bánh chưng, ung dung ôm người yêu nhỏ bé vào lòng, nhàn nhạt trầm giọng nhưng trong giọng điệu vẫn chứa đầy vẻ nghiêm trọng.“Không cho phép mặc những thứ hở hang này ra đường” Lục Tình giơ nắm đấm nhỏ trút giận lên lồng ngực hắn, giọng điệu vô cùng phẫn nộ.“Vậy mà người ta mất gần một ngày để chọn….Đông, nhìn khó coi lắm hả?” “Rất khó coi” Hắn vỗ nhẹ đầu cô, khẽ chau mày kiếm rồi thản nhiên Tình vô dụng cúi đầu, thất vọng cắn cắn móng tay, giận dỗi chu môi.“Người ta chỉ muốn mặc cho anh xem thôi, không được sao?”“Ừm, chỉ khi nào có hai chúng ta thì được. Nhưng em không mặc gì mới đẹp nhất!” Hắn giam cô vào lồng ngực, cắn cắn vành tai mẫn cảm, thủ thỉ nói lời trêu chọc.“Hư đốn!” Lục Tình đỏ mặt ngượng ngùng giơ tay đánh đánh hắn vài cái. Người đàn ông vô lại này chỉ biết bắt nạt cô là giỏi. Hắn bắt lấy cổ tay cô, mềm mỏng nói “Anh dạy em câu cᔓAnh cũng biết à?” “Đương nhiên!”“Đông, nơi này cũng là nhà của anh hả?”Hắn lắc đầu, giọng xa xăm “Chỉ là nơi để tịnh dưỡng”“Hay là chúng ta về Khang Thịnh, em muốn đến nơi anh đã từng sinh sống” Dựa hẳn vào người hắn cọ cọ, cô vui vẻ nũng nịu.“Được” Lãnh Phương Đông cúi thấp đầu, đặt lên trán cô một nụ hôn. Tìm được tự do, Lục Tình loay hoay với cần câu được chuẩn bị sẵn, thả mồi rồi hào hứng chờ đợi thành được đăng trên diễn đàn lequydon“Tích tắc….tích tắc...”“Chán quá đi! Không có động tĩnh gì cả” Lục Tình mất hết kiên nhẫn, giật giật cần Phương Đông nắm lấy tay cô, cười đáp.“Câu cá cần phải có sự kiên nhẫn”“Anh cũng có sao?” Lục Tình nghi ngờ lời nói thốt ra từ miệng sói, trong đầu hắn có hai từ kiên nhẫn nữa sao.“Em nói xem” Hắn nheo mắt lại, gương mặt điển trai dí sát vào má cô. Lục Tình ngửi thấy mùi nguy hiểm, sống lưng liền lạnh toát, vội vàng xua tay.“Đương nhiên có, anh vô cùng kiên nhẫn”Lãnh Phương Đông hừ một tiếng, đắc ý nhướng mày kiếm, chăm chú nhìn cô giống như dò xét con mồi.“Hừ, nếu không kiên nhẫn, có thể bắt được em sao?”Lục Tình cấu mạnh vào eo hắn, mạnh mẽ vùng dậy tìm cho mình một khoảng không tự do, đứng trước làn gió mát lạnh, sóng biển vỗ nhẹ vào mạn thuyền nghe rất vui tai. Cô hít một hơi dài, đưa hai tay đặt lên miệng làm giống như ống loa rồi hét lên.“Phương Đông! Phương Đông!” “...”“Phương Đông! Anh xem cá bơi bơi ngoài kia không chịu ăn mồi của anh kìa” “...” “Gọi Phương Đông dễ nghe thật đấy!”“Phương Đông, sao không trả lời em hả?”“Hừ lại đây! Em mà rơi xuống thì đừng…”Lãnh Phương Đông chưa kịp nói dứt câu đã bị điệu cười đắc ý của cô thu hút.“Không sợ, anh nhất định sẽ cứu em lên” “...”Đôi mắt Lục Tình ngập tràn tia hạnh phúc, cả người cô tỏa sáng như ánh nắng ban mai, không dịu nhẹ cũng không quá gay gắt nhưng lại khiến người ta vô cùng dễ chịu. Thuyền lắc lư khiến bước chân cô loạng choạng, ngay lập tức Lãnh Phương Đông nhanh nhẹn quăng bỏ cần câu trên tay, phi thân chạy đến kịp thời đỡ lấy eo cô./lqđ/“Em đoán đúng mà! Anh làm rất tốt” Hắn ôm cô ngồi xuống, hai bàn tay không nhịn được vuốt ve vòng eo thon thả của cô, chậm rãi dời làn môi ấm nóng lướt qua, thấp giọng ôn nhu.“Em yêu, anh ra lệnh cho em không được cười nữa” Tay của Lục Tình nhẹ nhàng chạm lên bàn tay đang đặt trên bụng mình, thắc mắc hỏi lại.“Tại sao?” Hắn ngửa lòng bàn tay lại, đan chặt với mười đầu ngón tay của cô, cứng rắn cùng mềm mại áp vào nhau. Hắn lưu manh nheo mắt cười lạnh.“Có muốn thử cảm giác mới lạ hay không?” Hai bên má cô ửng hồng cả lên, ánh mắt trong veo ngẩng lên nhìn hắn.“Tên bại hoại này, đầu anh toàn mấy thứ linh tinh”Hắn lại một lần nữa cong khóe môi khoe nụ cười hút hồn, cúi xuống kề sát bên môi cô, thấp giọng thì thầm.“Em nói xem anh có dám không?”Khóe môi Lục Tình co giật, luống cuống đến mức cả tay chân đều run rẩy, cố bấu chặt lấy hắn. Cô ngoan ngoãn đầu hàng trước thế lực tà đạo, dịu dàng mỉm cười với hắn.“Cá cắn câu” “Cũng không quan trọng bằng việc ăn em” “Hư đốn” Cô cười nũng nịu mắng hắn.“Em yêu, em càng mắng càng kích thích khẩu vị của anh” “Phương Đông! Phương Đông!”“Làm sao?” “Em yêu anh”“Mẹ nó! Lục Tình, em thực sự không muốn sống nữa!”Lục Tình chưa bao giờ được thưởng thức vẻ mặt ngượng ngùng của hắn như thế. Ở bên nhau lâu như vậy, nhưng mỗi lần cô nói “em yêu anh” hắn luôn làm bộ mặt kích động như vậy. Ngay lập tức sẽ lôi cô lên giường âu yếm một phen, ngay giữa biển trời mênh mông, lại có người đang ngồi trong khoang thuyền, hắn có muốn cũng phải nhẫn nhịn. Ngước lên, ánh mắt cô dịu dàng chọc vào tim hắn, cả người cô mềm nhũn ngã vào lồng ngực cứng rắn. Đúng lúc này môi hắn nhẹ nhàng áp xuống cánh môi đỏ mọng của cô triền miên cắn môi vĩnh viễn không thể thỏa mãn được dục vọng và khao khát của những người yêu nhau. Lãnh Phương Đông thở hổn hển vùi đầu vào ngực Lục Tình, trao cho cô từng cái hôn da diết, đầu lưỡi thô ráp uốn lượn khắp da thịt trắng nõn. Lục Tình khẽ ưm nhẹ một tiếng rên rỉ, ngửa cổ ra sau, ánh mắt mê đắm như chìm vào khói thuốc phiện.cắt cảnh, hết phim =.= thứ lỗi cho taBeta phù...may quá, ta chưa chuẩn bị máu muah ha ha...Sau một buổi sáng phơi mình dưới ánh nắng và tận hưởng mùi mằn mặn của gió biển, Lục Tình lâm vào trạng thái ngủ vùi, lúc cô tỉnh lại, trời đã xế chiều, bên cạnh không thấy bóng dáng ai cả. Tiếng chuông quen thuộc trên đầu giường vang lên, cô lập tức nhận máy.“Tỉnh rồi?” Lập tức nhận ra giọng nói mệt mỏi của Lãnh Phương Đông, Lục Tình vội hỏi.“Anh đi đâu vậy?”Hắn không trả lời câu hỏi của cô, mà đáp lại. “Mệt thì ngủ thêm lát nữa, anh đã dặn dì Diêu chuẩn bị thức ăn cho em”“Dạ, nhưng anh đang ở đâu vậy?”Lục Tình nghe thấy tiếng cười của hắn bên tai, không quên chọc ghẹo cô.“Mới đó mà đã nhớ đến anh rồi sao?”“Hừ, mau mau về, còn đưa em đi chơi”“Ở trong phòng đợi anh, không được phép chạy lung tung!” Lại ra lệnh cho cô nữa rồi ! Lục Tình bĩu môi kháng nghị.“Mới không cần, em tự đi được mà”“Chỉ được phép dạo quanh bãi biển, nơi khác không an toàn”“Em có phải con nít lên ba đâu?”“Hử?” “Được rồi, em nghe rồi mà, đợi anh trở về” “Ngủ nhiều một chút” Nói xong, hắn liền cúp máy, chắc hẳn là có việc quan trọng.…Trà muộn truyện được đăng trên “Dì, con đi ra ngoài chơi, anh ấy đồng ý rồi ạ” Lục Tình đội nón rộng vành, chân mang đôi dép mộc, cô đi vào bếp nói một tiếng với dì Diêu.“Hay tôi đi cùng cô” Dì Diêu không yên tâm vội nói.“Không cần đâu ạ, con chỉ cách có vài bước chân mà”“Được rồi, cô không được xuống biển đâu đấy” “Dạ, con chỉ dạo quanh một vòng rồi về liền” Nhận được sự đồng ý của dì Diêu, Lục Tình nhanh chân chạy ra ngoài.…Bỏ dép ra, Lục Tình đi chân trần trên cát, buổi chiều là thời điểm thủy triều lên, chẳng mấy chốc nước đã ngập đến cổ chân, bao phủ toàn bộ bờ cát dài. Tiếng sóng vỗ vào bờ nghe thật vui tai, giống như đứa trẻ nghịch ngợm, Lục Tình vừa cười khanh khách vừa chạy khỏi sự truy đuổi của ngọn sóng lớn. “Á….” Gió lớn thổi bay chiếc nón, tóc cô rối tung bay phấp nhiên ngọn sóng từ ngoài xa ập đến, cô sợ hãi quay lưng chạy vào bờ.“Đau…” Đụng trúng một khối cứng rắn như thạch, cô đau đớn kêu lên, mắt nhìn người đang trong tư thế thẳng đứng, cánh tay kịp chộp qua eo đỡ cô giữ thăng bằng.“Anh là ai?” Cô loạng choạng đẩy người đàn ông lạ lúc này cô mới nhận ra, người đang đứng trước mặt mình có đôi mắt xanh mê hoặc, sóng mũi cao thẳng, mọi đường nét trên gương mặt quá hoàn hảo nhưng cô chợt cảm thấy lạnh lẽo, nhất là khi chạm vào ánh mắt sâu thẳm đó.“Cô không sao chứ?” Anh ta lạnh nhạt nhìn cô.“Không sao, cám ơn anh đã giúp đỡ”“Giờ này triều cường rất lớn, không ai nói với cô sao?” Nhìn bộ dạng ướt sũng của cô, anh ta nhàn nhạt liếc nhìn.“Tôi…”“Được rồi, trở về thay quần áo đi” Anh ta nói rồi quay lưng bước đi, Lục Tình ngây ngốc đứng nhìn bóng lưng xa dần. Trong lòng dâng lên một loại cảm giác không nói nên lời.***Trà Muộn***lqđ***“Cô bị làm sao vậy?” Dì Diêu đang loay hoay dọn dẹp thì thấy Lục Tình bước vào, chân trần, cả người ướt mem, ngay cả đôi môi cũng đang run lên vì lạnh.“Con không sao”“Nhanh vào ngâm nước nóng, kẻo cảm lạnh” Dì Diêu choàng khăn qua vai cô nhắc nhở.“Dạ” Lục Tình đáp, rồi cô chợt nhớ ra liền hỏi “Dì Diêu, ở đây ngoài dì ra còn có ai khác không ạ?”“Còn có hai người nữa. Nhưng khi nào cậu Đông về đây họ mới đến” “Sao thế?” Dì Diêu thấy cô ngẩn ngơ thì vỗ vỗ vai cô.“Dạ, không có gì. Con đi tắm đây”
Lúc nhận được điện thoại của Nhã Bình thì Lục Tình đang dỗ dành con gái của chị đồng nghiệp. Bé bị ốm nên rất quấy, cô vuốt tóc bé nhẹ nhàng nói“Ngoan, Chi đừng khóc, mẹ con sắp đến rồi”“Cô ơi, con không muốn đi bác sĩ” bé dụi vào lòng cô, khóc nấc lên“Ừ, không đi bác sĩ nữa, mình về nhà nhé!” cô vội lau nước mắt cho bé, an ủi…“Làm phiền em quá!” mẹ của bé Chi hổn hển chạy đến“Không sao ạ. Chị mau mang bé đến bệnh viện kiểm tra, em dán miếng hạ sốt rồi mà vẫn chưa thấy giảm” “Ừ, chị đi ngay đây. Tạm biệt em” chị nói rồi ôm con chạy đi…“A lô? Nhã Bình?” cô lấy di động ra nghe máy“Lúc nãy có người đàn ông gọi cho tớ, nói là anh ta đang giữ túi xách của cậu” Nhã Bình vội thông báo“Ở đâu vậy?”“Quán bar Hải Dương, mà sao cậu lại đến nơi đó”“Tớ sẽ giải thích với cậu sau. còn giờ tớ đang làm việc, bye nhé!” cô thoái thác rồi cúp điện Muộn- truyện được trên diễn đàn LQĐLục Tình không lập tức liên lạc ngay với người giữ đồ của mình. Thật sự cô có chút lo âu, không muốn đến nơi đó nhưng tất cả giấy tờ tùy thân đều ở trong đó, nếu không đi tìm lại thì rất phiền toái. Cô suy nghĩ ảo não một lát cũng quyết định hết giờ làm sẽ liên hệ.…“A lô? xin hỏi anh có phải là người nhặt được đồ của tôi không ạ?” cô nhỏ nhẹ“Đúng vậy, thật may là cô đã gọi” đầu dây bên kia gấp gáp trả lời“Tôi sẽ đến lấy, xin hỏi khi nào thì anh có ở đó?”“Lúc nào cũng có….tôi ở đây suốt mà”"Xin hỏi tên anh là gì?""Cô đến tìm Trần Lực thì sẽ có người biết" “Cám ơn anh, hết giờ làm tôi sẽ đến ngay”“Tôi phải cám ơn cô mới đúng” bên kia khẽ làu bàu“Cái gì ạ?” cô hỏi lại“Không...có gì. cô nhớ đến nhé!” bên kia vội cúp máy…Sau giờ tan học, học sinh đã về hết, Lục Tình dọn dẹp lại bàn ghế ngay ngắn mới đóng cửa trở về phòng giáo viên, lúc này mọi người hẳn đã về hết rồi nên cô cũng nhanh chân lấy túi và áo taxi đến trước Hải Dương đã là sáu giờ, con phố sầm uất đã lên đèn rực rỡ, người đi lại rất đông, những cô gái với bộ đồ bó sát, hở hang bước đi uyển chuyển trên đường. Khi đứng ở đây Lục tình mới cảm thấy mình như lạc vào thế giới khác, một thân đồ tây áo sơ mi gọn gàng phẳng phiu khác hẳn với sự cởi mở của nơi một hơi lấy dũng khí, cô bước vào cửa, đi đến quầy rượu.“Xin hỏi Trần Lực có ở đây không?” cô gọi một người phục vụ hỏi“Cô tìm anh Lực có chuyện gì?”"Tôi đến lấy đồ, trước đó đã gọi cho anh ta” cô vội đáp“Cô đợi một lát, tôi đi báo với anh ấy”“Cám ơn”Chưa đến năm phút người phục vụ ban nãy đã chạy xồng xộc ra, thái độ cung kín nói với cô.“Mời chị đi theo lối này”Cô đứng dậy đi theo anh taĐến cuối hàng lang, cánh cửa màu đen trước căn phòng được mở ra, cô có chút do dự níu bước chân lại thì người phục vụ đã lên tiếng“Mời chị vào”Cô đành đi vàoTrong căn phòng lớn rộng rãi, nhất thời cô không thích ứng được với ánh sáng lờ mờ nên bước đi loạng choạng sợ va vào cái gì trên chiếc ghế là một bóng người, cô không nhìn rõ bèn lên tiếng dò hỏi“xin hỏi anh có phải Trần Lực hay không?”“Không phải” Giọng nói khiến cô sợ hãi lùi xuống“Vậy...chắc tôi đi nhầm, xin lỗi” Cô muốn rời khỏi nhưng chân giống như có lực bám chặt sàn nhà.“Còn muốn trốn, mới có mấy ngày em đã quên” một bàn tay rắn chắc nắm lấy tay cô siết chặt, bắt cô phải quay lại nhìn.“Tôi không biết anh” cô sợ hãi muốn gạt bàn tay hắn ta ra“Em khẳng định”“Anh là ai?” Cô nhíu mày, do ánh đèn quá tối nên chỉ thấy lờ mờ gương mặt anh ta nhưng trong bóng tối ánh mắt như dao sắt bén, giống với ánh mắt của một con thú săn mồi.“Có muốn tôi nhắc lại lần nữa không?” Hắn nâng cằm lên, bóp chặt xương quai hàm của cô.“Đau quá...buông tôi ra” cô vùng vẩy muốn thoát ly.“Đêm đó em cũng kêu như vậy” hắn nhếch môi cười“Đêm nào cơ?” cô cơ hồ ngốc nghếch hỏi “Người phụ nữ này. Em là không nhớ rõ hay là không muốn nhớ” hắn tức giận gằn giọng“Tôi…không biết anh đang nói g씓Khách sạn Tân Lực” hắn nhìn chằm chằm cô“Tôi không biết” cô quyết tâm phủ nhận. “Ưm..” Hắn chặn miệng cô lại, hung hẵn nuốt lấy hơi thở của đối phương. Đến khi cô hoàn toàn mềm nhũn ngã dụi, hắn mới tạm buông Tình đỏ mặt, định giơ tay tát thì bị ngăn lại, tay siết chặt eo cô, hơi thở nguy hiểm gần kề, hắn lại hỏi“Nhớ ra tôi chưa?”“Không nhớ” cô phùng mang trợn máLãnh Phương Đông quyết định muốn bóp chết người phụ nữ này, nhìn mặt cô phùng má trắng nõn, hắn chẳng nói chẳng rằng ôm eo cô đè xuống sô pha, thì thầm bên tai“Còn nói nữa tôi sẽ hôn em”“Anh buông ra...ưm” Chưa kịp nói hết câu đã bị hôn xuống, đầu lưỡi thô lỗ luồn vào trong miệng, càng quấy quấn lấy đầu lưỡi . Răng hắn cọ vào cuống lưỡi cắn nuốt, thấy cô ngoan ngoãn không chống cự nữa hắn mới nhẹ nhàng liếm môi, thở dốc, mùi vị đàn ông sộc vào mũi, cô hừ một tiếng, tránh né“Tôi là Lãnh Phương Đông” hắn trầm giọng“Tôi không nhớ rõ sự việc hôm đó, chuyện xảy ra mong anh hãy xem quên đi” cô nghiêm túc nói“Hử?”“Tôi nói là xem như đó là chuyện ngoài ý muốn” cô gào lên “Em ăn xong lại quay mông bỏ đi. Là có ý gì?” hắn cười cợt nhã“Anh muốn bao nhiêu, tôi sẽ trả, coi như bù đắp cho anh” cô vội thương lượng. “Mẹ kiếp, dám xem tôi là trai bao hả?” hắn bực dọc hầm hầm nhìn cô “Không phải sao? Nhân viên ở đây chẳng phải kiêm nghề đó hay sao”Cô không nhìn thấy sắc mặt người đàn ông dần trở nên lúc xanh lúc đỏ“Mẹ nó, ông đây chỗ nào giống bọn chúng”“Anh...anh đừng tức giận” cô hốt hoảng thối luiLãnh Phương Đông đứng bật dậy, hình người phụ nữ ngây ngốc lùi sát vào thành ghế, lửa giận nghi ngút, vát người lên vai bước thẳng đi mở cửa vào căn phòng thông với căn phòng bao này.“Anh làm gì vậy?” Hắn quăng mạnh người phụ nữ xuống giường, nhanh chóng đè lên, ép cô lún sâu xuống nệm.“Khốn kiếp, tên lưu manh, tên bại hoại…” Nấm đấm nhỏ bé của cô rơi lên lồng ngực cứng cỏi chỉ khiến cô là người bị đau“Nói tiếng nữa tôi liền hôn em” hắn cảnh cáoLục Tình im bặt không dám động đậyHắn nhìn cô, dù bị sợ hãi run rẩy nhưng ánh mắt vẫn quật cường, giống như đêm đó, khiến hắn mất hết tự chủ mà trầm nhiên hắn lại muốn trêu chọc cô, nhìn cô nổi sùng giận dữ trừng hắn. “Sao không lên tiếng”Cô liếc hắn“Không nói sẽ hôn em” hắn bóp cằm cô vuốt ve“Anh...anh” cô lắp bắp hé môi“Nói sẽ ăn em” hắn cười rộ lên, không để ý cô kháng cự, giữ chặt đầu, triền miên hôn sâu, mút hết ngọt ngào trong miệng, hắn khẽ liếm môi đắc ý. “Vẫn ngọt như vậy”. Hắn càng ngày càng nghiện đôi môi nhỏ nhắn này, càng ăn càng hăng hái, hắn như đứa trẻ đòi kẹo tìm kiếm ngọt ngào trên người hắn yêu thích xoa nắn bầu ngực mềm mại, tay lạnh lẽo luồn vào trong áo, vuốt ve da thịt nhẵn bóng, mềm như nước, hắn đặt bàn tay to lên cái bụng phẳng lì của cô, vết chai sạm từ lòng bàn tay hắn khiến cô ngứa ngáy uốn éo.“Anh không được là như vậy” “Em là của tôi” hắn hôn xuống bụng cô một cái“Đừng như vậy tôi không muốn” cô lắc đầu quần quậtChỉ cần tôi muốn” hắn lạnh lùng cắn môi cô trừng phạt. “Anh mau tránh ra” cô khóc lóc cầu xin, nước mắt nhòe trên má, kích động phát ra tiếng nức nở“Còn khóc nữa tôi sẽ lột sạch em” hắn nhíu mày“Tôi không tin lời anh nữa. Anh là đồ lật lọng" Cô đẩy hắn bị thái độ của cô làm cho bất ngờ, dù Lục Tình là đang tức giận trừng hắn nhưng trong mắt hắn lại là sự nũng nịu, đáng yêu. …Lãnh Phương Đông trêu chọc phát cáu nhưng cô không dám vùng vẫy đấu tranh, phẫn uất nãy giờ, cô không đấu lại hắn, giống như một con mồi yếu ớt chờ đợi bị xử lí. Hắn ngồi dậy nói“Đứng lên”Lục Tình vội ngồi dậy sửa sang quần áo, đầu tóc rối bời, vội lên tiếng“Anh mau trả túi xách lại cho tôi”“Đi theo tôi” hắn đáp rồi thong thả bước điLục Tình đứng ngồi không yên nhìn người đàn ông bên cạnh vô lăng, không biết thế nào lại leo lên xe của hắn, cũng không biết bị mang đi đâu. Cô chỉ một lòng muốn lấy lại đồ của mình, liếc sang nhìn một bên mặt cương nghị, người đàn ông này toát lên mùi vị nguy hiểm khiến người ta không dám đến gần, người ta thường nói đàn ông môi mỏng thường bạc tình, hình như đúng như thế với vẻ ngoài của hắn cũng đã đủ làm mọi cô gái ngã gục đừng nói đến đôi môi mỏng bạc kia, ánh mắt hắn nhìn xa xăm.“Nhìn tôi làm gì?” đột nhiên hắn lên tiếng"Không có” cô đỏ mặt quay đầu nhìn ra cửa sổKhông gian dần trở nên im lặng Xe chạy quay rất nhiều con đường rồi dừng lại ở một toà chung cư cao xuống xe, đi thẳng, cũng chẳng chờ mong hắn giúp mình mở cửa xe, cô mở cửa bước xuống, chạy theo sau.“Đây là đâu? anh mau trả đồ cho tôi, còn nếu không tôi trở về đây” cô ngóng quanh hỏiHắn vẫn im lặng không điếm xỉa đến lời cô“Này” cô hét“Tin” hắn bấm nút mở cửa thang máy rồi bước vào, chẳng thèm nhìn côCô phẫn nộ nhưng cũng đi máy thông với cửa một căn hộ biệt lập, hắn mở cửa nghiêng người chừa khoảng trống cho cô đi vào. “Phập” cửa đóng chặt khách vô cùng rộng rãi, không có bất cứ vật dụng nào được trưng bày, hoàn toàn trống trải, chỉ duy nhất một cái ghế sô pha màu đen nằm lạc lõng chính giữa nối với một màn hình ti vi lớn. Cô giữ một khoảng cách an toàn với hắnLãnh Phương Đông ngã mình xuống ghế, hai chân gác lên bàn, nhắm mắt đến điện trong phòng cũng không thèm bật sáng.“Này?” cô gọi lớn“Đến đây” hắn ra lệnhLục Tình không tình nguyện nhích từng bước chân cẩn trọng ngồi xuống cách hắn khoảng một mét.“Đến đây” hắn lại ra lệnh, lần này giọng có chút không kiên nhẫnCô cắn răng lại nhích người thêm một chút, không dám thở mạnh“Còn không mau qua đây” hắn cao giọng"Anh mau trả đồ cho tôi đi” cô bất hạnh lại gần hắnLãnh Phương Đông đột nhiên mở mắt nhìn chằm chằm, dùng một tay khóa chặt eo, ép cô tiến sát vào người hắn, cả thân thể cô dúi vào cơ thể nóng bỏng của cúi xuống định ăn đôi môi đỏ mọng, trước đó đã bị hắn làm cho sưng đỏ thì cô đưa tay che miệng mình lại. “Tôi muốn hôn em” hắn không hài lòng“Tôi không muốn” cô vẫn một mực che miệng“Tôi muốn là được rồi” Lãnh Phương Đông cạy bàn tay của cô, đôi môi vừa ló ra đã bị cắn nuốt, hắn đè cô lúm sâu xuống, hung hăn hôn lấy hôn để, tiếng phản kháng nuốt vào, cùng hắn dây dưa.“Làm người phụ nữ của tôi” giọng hắn khàn đục thì thầm bên tai cô“Không muốn” cô uất ức lắc đầuNhìn người phụ nữ dưới thân đáng thương giãy giụa, mắt hắn hiện lên tia lạnh lẽo, dùng hành động để khẳng định chủ dùng đầu lưỡi thô nóng, đôi môi lướt qua cắn mút từng tất da thịt của cô, mỗi nơi hắn đi qua đều để lại những dấu vết rõ ràng, cả cơ thể Lục Tình nóng bừng, như bị dòng điện làm cho tê dại. Hắn đưa răng nhai cắn xương quai hàm của cô, thở hổn hển tham lam liếm cần cổ trắng mút, tay không rảnh rỗi cởi phăng chiếc áo sơ mi trắng khiến nó nhăm nhúm, nút áo bị đứt đáng thương rời khỏi người chủ nhân, áo ngực màu trắng bao phủ khắn khích lên bầu ngực no tròn khiến mắt hắn tối đen, luồn tay cởi nút áo vén áo ngực lên tay vuốt ve sờ nắn, động tác mạnh bạo của hắn làm bầu ngực trắng sữa đã trở nên đỏ lự, hắn cúi người nụ hoa hồng nhuận đã lọt vào miệng, âm thành "chần chậc" phát ra, hắn nút mạnh một cái khiến cô ưỡn người khiến đầu hắn vùi sâu vào ngực cô. Hai mắt Lục Tình mông lung, tay đã ôm đầu hắn muốn đẩy ra. “Đừng mà” cô yếu ớt cầu xin hắn dừng lại“Ưm…” Hắn cạy miệng cô luồn lách đi vào khuấy động ngọt ngào, những sợi tơ bạc vì hắn dây dưa mà dây dính hết vào má, cằm cô toàn là nước bọt. Lục Tình giãy giụa tránh né, hắn dùng tay bóp chặt hàm cô, ép cô hé miệng, vui thích bú mút, liếm hết nước bọt vươn vãi trên cằm cô, rồi lại cuống lấy đầu lưỡi thơm tho dây dưa, cô không dám hít thở, càng không dám nuốt xuống , vì trong miệng toàn là của hắn. “Ực” hít thở không thông, lại bị hắn đè chặt khiến cô nuốt ực, cổ họng chuyển động, Lục Tình ghê tởn muốn không cho cô cơ hội để xoay chuyển tình thế, hôn đủ rồi đưa tay cởi quần tây của cô, tay linh động cởi phăng ra lộ ra đôi chân thon dài trắng nõn, cái quần lót màu trắng che kín nơi riêng tư của cô, hắn nuốt nước bọt nhìn chằm chằm nơi đó khiến cô vừa ngượng vừa muốn đánh Phương Đông đứng dậy cởi quần áo của chính mình, khuôn ngực màu đồng rắn rỏi, cơ bụng phập phồng vì tiếng thở mạnh, phía dưới chỉ còn trơ lại quần lót chứa đựng thứ to lớn ngạo nghễ. Giây sau, hắn cởi nốt chiếc quần lót giải phóng vật cực đại kia sừng sửng đứng thẳng, cô ngây cả người, vì lần trước quan hệ, cô ở trong tình trạng không tỉnh táo, bây giờ là lần đầu tiên trong đời bắt gặp thứ đó của đàn ông. Cô há hốc, đỏ mặt quay đầu sang hướng đắc ý khi nhìn cô ngượng ngùng.“Ngoan, cho tôi trước” hắn đè lên người cô, tách hai chân quàng qua eo hắn, cán gốc nóng bỏng cọ sát phía dưới khiến thân thể cô đỏ hôn môi cô, hôn hít mùi da thịt, bàn tay to lớn nắm lấy vật giữa chân, ma sát vào nơi bí lót mỏng tanh bị thấm ướt, hắn hài lòng lột xuống con đường hiện rõ trước mắt, thấy cô đã đủ ẩm ướt, liền chen vào nhẹ nhàng ra rồi lại nhấn vào, lối đi chật hẹp nhất thời không chứa nổi thứ to lớn, bị đẩy ra hết lần này đến lần khác khiến hắn chau mày chỉnh lại người, eo ếch động mạnh một cái vùi vào sâu trong cơ thể gầm gừ, hơi thở hổn hển, động tác ra vào càng lúc càng nhanh, ép cô kêu lên những tiếng rên rỉ động hắn mới tiến vào cô chỉ cảm thấy hơi đau, dần thích ứng lại bị tiết tấu dồn dập làm cho xơ lụi, ưỡn cao người đón nhận từng đợt tấn công, hai chân không tự chủ kẹp chặt hông của hắn, khiến nơi kết hợp thân mật giữa cô và hắn càng khích thở hồng hộc bên tai cô, cả người cô bị mồ hôi làm cho ướt đẫm, mái tóc bết dính, ánh mắt bị tình dục lấp đầy, cơ bụng rắn chắc của hắn dán lên người cô, hai con thỏ trắng mềm mại trước ngực bị giày vò không nên hình dạng, nảy lên theo từng cú thúc mạnh. Mắt hắn vẩn đục nhìn hai bầu ngực đong đưa liền kê miệng xuống nuốt vào, ngậm chặt không buông, giống như đứa trẻ chưa cai sữa, mút chậc chậc thành tiếng gợi Tình rên rỉ “a…..nhẹ một chút...xin anh”Nhưng hắn như bị kích thích, đánh nhanh thắng nhanh, chân bị hắn kéo rộng như muốn lìa khỏi cơ thể. “Nhẹ...chút tôi không chịu nổi” tiếng cô đứt quãng, bấu lấy bờ vai rộng lớn của hắn.“Gọi tên tôi” hắn ra lệnh, động tác vẫn không giảm“Lãnh Phương Đông...xin anh” cô yếu ớt nhìn hắn“Hử?” hắn hừ một tiếng không hài lòng “Tôi đau quá!....” nước mắt cô chảy xuống“Gọi tên tôi, đến khi tôi hài lòng thì thôi” hắn nói“Phương Đông” cô thều thàoHắn thúc mạnh“Đông...em không chịu nổi” cô giày dụa nước mắt nhìn hắn.“Ngoan...tiếp tục gọi” hắn cường thế, siếc chặt eo cô“Đông….Đông...em đau ” giọng nói dịu dàng của cô khẽ động vào Phương Đông yêu thương hôn môi cô, cơ thể đong đưa đè lên người, hai tay cô ôm gáy hắn, hắn luồn tay vào mái tóc ướt đẫm, liếm tai nhỏ nhạy cảm của cô, Lục Tình nhắm nghiềm hai mắt thút thít rút ra hoàn toàn rồi lại vọt thẳng vào, nhấp mạnh, tấm lưng nhấp nhô lên xuống, từng giọt mồ hôi trên trán, khuôn ngực rơi xuống người cô. Hắn hôn nhẹ chóp mũi hồng hào của cô, thân thể không ngừng va chạm mãnh liệt, cuối cùng hắn đạt cao trào đẩy từng đợt nhiệt dịch nóng bỏng vào sâu trong thân thể cô.
Lục Tình ngoan ngoãn ngồi trong lòng hắn, thi thoảng bón cho hắn thìa cháo. Dạ dày của cô luôn nhỏ, ăn chẳng được bao nhiêu nên để không phí phạm, cô nhanh trí chuyển giao hết cho hắn. “Ăn xong em muốn làm gì?” Lãnh Phương Đông tự nhiên đưa tay lau khóe môi của Lục Tình rồi Tình chớp mắt suy nghĩ, một hồi lâu cô mới lên tiếng“Em muốn ra biển, có thể chứ?”“Đương nhiên là được”“Vậy chúng ta đi nhanh, em no rồi” Lục Tình nũng nịu kéo tay hắn.“Vào thay quần áo”Lục Tình nhanh chân chạy vào phòng, từ trong vali lấy ra mấy kiểu bikini gợi cảm, nghĩ đến việc mặc mấy thứ này giữa ban ngày ban mặt là hai má cô lại đỏ ửng lên. “Đàn ông thường thích phụ nữ ăn mặc gợi cảm một chút. Cậu phải tận dụng cơ hội này để khóa chặt anh ta trong lòng bàn tay” Vừa lôi lôi kéo kéo cô vào cửa hàng quần áo, Nhã Bình vừa lí lời người bạn thân duy nhất, Lục Tình được các cô nhân viên nhiệt tình tư vấn, giới thiệu mẫu mấy tiếng đồng hồ vật lộn thử tới thử lui, cuối cùng Lục Tình mệt lả người xách theo túi to túi nhỏ về xong vội khoác lên người chiếc khăn choàng lớn, bới tóc thành búi gọn gàng, lúc này chuông điện thoại trong túi reo vang.“A lô? Nhã Bình”“Cậu đến nơi mà không thèm gọi báo cho tớ một tiếng” Bên đầu dây bên kia là tiếng ai oán của Nhã Bình.“Xin lỗi, tới nơi mệt quá nên tớ quên mất” Đúng thật là cô quên bén đi mất.“Cậu còn nghe máy là tốt rồi, tớ còn sợ anh ta mang cậu đi giấu ở nơi nào đó” Nghe thấy Tiếng cười ranh mãnh của bạn, Lục Tình chỉ biết cười trừ, hình như người bạn thân nhất của cô vẫn còn có thành kiến với người đàn ông cô yêu.“Nhã Bình, nơi này đẹp lắm”“Biết biết...mấy bộ đồ mua cùng tớ đã mặc chưa? Anh ta phản ứng thế nào?” Giọng nói oa oa của cô ấy văng vẳng, cô chỉ hi vọng không có ai nghe thấy mà thôi.“Chưa” Là giọng ngượng ngùng lí nhí của cô.“Cái gì? Ôi tâm huyết của tớ” “Tớ sẽ mặc, bây giờ đang mặc nè” “Khụ, anh ta phản ứng thế nào? Có phải không rời mắt nổi không?”“Anh ấy còn chưa nhìn thấy” “Mau mau...còn đợi gì nữa. Tớ đợi kết quả của cậu” Chẳng đợi cô đáp lại, Nhã Bình đã nhanh cúp máy cái lúc này tiếng gõ cửa không mấy kiên nhẫn ngoài kia khiến Lục Tình không thể không nhanh chóng ra ngoài. Lãnh Phương Đông nhìn cô toàn thân trùm kín, bất giác nhướng mày, hắn đến bên cạnh ôm eo xanh của nước biển phản chiếu với ánh nắng mặt trời trở nên thật óng ánh, ngay cả màu của cát cũng trở nên rực rỡ. Lục Tình thoát ly khỏi vòng tay hắn, chân trước chân sau đua nhau dẫm lên cát trắng mịn màng.“Chúng ta phải bơi ra ngoài kia sao?” Thấy chiếc tàu ngoài xa, Lục Tình lơ ngơ hỏi.“Đi theo anh” Lãnh Phương Đông vừa cất tiếng thì tiếng động cơ ồ ồ đến gần, chiếc ca-nô lướt như bay trên mặt nước khiến sóng bắn tung tóe vào người, Lục Tình hoảng sợ lùi bước.“Đi thôi” Lãnh Phương Đông ra hiệu cho người đàn ông trên khoang tàu rồi nhấc bổng cô ngồi lên ca nô.***Trà Muộn*** đầu còn hơi cảm thấy sợ hãi, dần quen với tốc độ chóng mặt, Lục Tình chỉ còn cách ôm chặt lấy hắn không rời, mắt chẳng dám mở lên, mặc cho gió tát thẳng vào mặt khi động cơ dừng hẳn, được an toàn ngồi trên chiếc thuyền lớn, Lục Tình mới thở phào nhẹ nhõm.“Sao vậy?” Hắn tốt bụng hỏi han.“Em chóng mặt” Lục Tình vừa khổ sở lên tiếng vừa nhăn mặt. Vịn vào thanh chắn, hai chân cô đã bủn rủn rụng rời.“Hay lên bờ đi, anh thấy em không xong rồi” “Không đâu, em muốn xem ngoài này có gì mà” Lục Tình sắp nôn đến nơi, cô cố nuốt khó chịu vào bụng.“Thua em rồi, đến đây” Lãnh Phương Đông ngồi xuống, ôm lấy eo cô, để đầu cô tựa vào lồng ngực vững tốc độ di chuyển chầm chậm của chiếc thuyền, làn gió nhẹ thổi qua mang đến cho Lục Tình cảm giác dễ chịu hơn, cô mở mắt nhìn những gợn sóng tung tăng trên mặt biển, đại dương thật kì diệu, dưới kia không chỉ có các loài sinh vật sống mà còn rất nhiều điều bí ẩn chưa được khám phá. Đột nhiên, có con cá nhảy bật lên không trung rồi đắm chìm dưới làn nước. Lục Tình chăm chú quan sát, giống như vừa mới khám phá được điều mới mẻ thích thú chỉ cho hắn. “Anh xem, nó lại ngoi lên nữa kìa” “Có muốn xuống đó xem thử không?” Hắn vuốt nhẹ tóc mai tung bay trước trên trán Tình lắc đầu “Em không biết bơi” “Không sao, anh sẽ dạy em” Lục Tình vẫn lắc đầu “Em muốn bơi trong bờ, ngoài này sâu lắm” Hắn gật đầu, cúi xuống cọ cọ sống mũi vào mũi cô, chẳng nhịn được liền mút cánh môi đỏ mọng, từ ôn nhu chuyển sang dụ dỗ, một hồi lâu mới thỏa mãn dứt ra, hả hê nhìn khóe môi sũng ướt, sưng phù của cô.“Chán ghét, buông người ta ra” Lục Tình ấm ức “Có muốn câu cá không?”“Muốn”“Vậy ngoan ngoãn cho anh hôn cái nữa” “Hư đốn, lại lừa em...Ui, đừng mà, nhột quá” “Còn không ngoan nữa sẽ ném em xuống biển” Lục Tình hét toáng lên, bấu chặt vai hắn không buông, khẩn thiết cầu xin“Đừng mà”Giữ hai tay đang đánh đấm loạn xạ, Lãnh Phương Đông hãm chặt người dưới thân, bắt lấy đôi môi mềm mại triền miên quấn quýt.“Ưm…” Lục Tình choáng váng, đầu óc trở nên mơ hồ. Tấm lưng dán xuống ván gỗ, cô chỉ sợ rơi xuống nước nên hai tay bấu chặt lấy cổ hắn, cầu xin buông Phương Đông linh hoạt cởi khăn choàng trên người Lục Tình, vuốt ve làn da tươi mát, đưa tay véo bắp đùi non, nội y màu đỏ sẫm lấp ló, áo lót vừa vặn bao trọn bầu ngực đầy đặn. Hắn vùi đầu vào ngực cô hít hà, hơi thở nóng hổi khiến cô run rẩy.“A đừng xé” Lục Tình ngăn tay hắn, tự mình cởi khăn Phương Đông trầm mặc nhìn thân thể trắng nõn trong tông màu đỏ rực rỡ, cả người hắn nóng ran, cổ họng khô khốc khiến yếu hầu lên xuống khó khăn. “Ai cho phép em ăn mặc như vậy ra đường?”
mẹ nó em trốn không thoát đâu